XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2562 lượt.

hồi phục mà cả bộ dáng, thậm chí còn trở lên tốt hơn! Hơn nữa, mỗi sáng sớm cô đều đi ra ngoài chạy bộ, còn chạy tới trường bắn súng, vận động ở phòng tập lớn như vậy, cuộc sống như vậy thật đúng là muôn màu muôn vẻ -
Tuyết Lị cũng luôn bồi bên cạnh Thất Dạ, tuy nói Thất Dạ là nữ đày tớ do Gia Mậu mang về, nói cho cùng bởi vì Gia Mậu đặc biệt ra lệnh mà được đối xử như thượng khách, mọi người dù cho có dị nghị đối với cô, vẫn luôn coi cô là sủng cơ của Gia Mậu, một chút cũng không dám phục vụ chậm trễ. Mà Tuyết Lị ở trước mặt cô, lại như là người hầu của cô. Chỉ là, quan hệ của hai cô ngược lại vô cùng tốt, mấy ngày nay, Thất Dạ cũng cùng cô nói chuyện phiếm, khác với thái độ lạnh nhạt với mọi người trước kia.
Mã Lệ nghĩ, có lẽ là bởi vì lúc trước Thất Dạ đã giúp Tuyết Lị thoát khỏi trừng phạt của thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, Tuyết Lị đối với cô có sự cảm kích, mà Thất Dạ cũng coi Tuyết Lị như nữ bộc của mình, nên mới có thể nói chuyện vui như vậy! Hơn nữa, những chuyện họ nói, đều là những chuyện thông thường trong cuộc sống, cũng không có gì đặc biệt! Ngày qua ngày, cô cảm thấy buông lỏng một chút!
Mày kiếm của Tư Á nhướn lên, mắt thấy bước chân anh khẽ dời, từ cửa sổ sát đất đi ra ngoài, liền vội vàng đứng lên đuổi theo.
Đứng ở trên ban công, phóng mắt nhìn ra, trước mắt một mảnh sa mạc vàng, bát ngát, dưới ánh trăng bạc, mênh mông –
“An Đức Liệt vương cho chúng ta đi đánh giặc, nhưng cũng không nói nhất định phải thắng!” Gia Mậu khẽ mím môi, môi mỏng hình như nhàn nhạt vẽ lên một vòng cung, bộ dáng bình tĩnh: “Hơn nữa, càng không nói là không cho chúng ta có thêm hành động khác!”
“Vậy? !” lòng bàn tay Tư Á để lên trên hàng rào inox, mặc cho gió đêm thổi qua gương mặt, hưởng thụ cảm giác thư thái thoải mái này, con mắt sắc nhìn ra xa.
“Ngươi xem!” Cánh tay Gia Mậu run lên, ngón tay dài chỉ ra phía trước, tròng mắt băng lạnh, khí lạnh tràn ra: “Sa mạc, đó chính là mấu chốt thắng lợi của chúng ta!”
Ở cạnh nhau hơn 20 năm, lời Gia Mậu vừa nói ra, liền khiến cho mắt của Tư Á sáng lên, hai tay hợp thành hình chữ thập nhẹ nhàng chà xát, cười nhẹ nói: “Ý của cậu là…”
Gia Mậu nghiêng mặt sang bên nhìn hắn một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên, gật đầu.
“Biện pháp tốt! Tôi lập tức cho người đi an bài!” Bàn tay khẽ khoác lên vai người đàn ông nhẹ nhàng vỗ, môi mỏng của Tư Á hiện lên một tia mỉm cười hả hê, chuẩn bị xoay người rời đi.
“Tư Á!” Gia Mậu đột nhiên gọi hắn lại.
“Hả?”
Gia Mậu khẽ xoay người, lưng dựa vào hàng rào, môi khẽ giương: “Nếu có một ngày tôi ra đi trước cậu, Phí Nhĩ Lạc… liền trông cậy vào cậu rồi!”
Mặt mày Tư Á hơi trầm xuống.
“Còn có.” Ánh mắt Gia Mậu ngưng tụ, thanh âm mơ hồ tựa như gió đêm, giọng khẽ run: “Thượng tướng phủ, chăm nom giúp tôi!”
“Gia Mậu!” Con ngươi màu xanh dương của Tư Á nhàn nhạt thu lại, đáy mắt tràn ra sắc thái âm trầm, thanh âm lành lạnh mà cao ngạo: “Chuyện của bản thân, tự lo liệu!”
“…” Môi mỏng của Gia Mậu nhẹ giương, Tư Á dùng lực vỗ mạnh vào bờ vai anh, bước nhanh rời đi!
Gia Mậu đạm bạc cười một tiếng, trong mắt, sự u ám lan ra.
Coi như hắn không có trả lời, Gia Mậu cũng biết, chuyện này, hắn nhất định sẽ thay anh làm!
………………
“Trời ạ, báo cáo tin tức hôm nay, nói trận chiến lúc rạng sáng, có thể được coi là một trong những cuộc chiến kịch liệt nhất trong lịch sử tinh cầu Chafee. Cả khung cảnh bên trong sa mạc Cáp lạp cũng bị phá hủy, quân địch có 18 máy bay chiến đấu trên không trung, trên tram cỗ xe ẩn dưới đất, hơn ngàn binh lính chạy như bay, mấy ngàn tên nô lệ, toàn bộ đều bị chôn vui, ngay cả vết máu cũng không thấy …”
“Đánh nhau thật kịch liệt, trước kia hai phe giằng co suốt 3 năm cũng không giải quyết được, lần này liền lập tức đổ máu! Không phải nói hoàng thành chúng ta chỉ phái đi hơn ba trăm người thôi sao? Tại sao có thể lấy ít thắng nhiều?”
“Đó là bởi vì thống soái của chúng ta lầm này chính là thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc vĩ đại nha! Hơn nữa, còn có thượng tướng Ngõa La Luân, thiếu tướng Bố Lỗ Khắc, trung tá Bác Đốn giúp đỡ. Chỉ là không biết bọn họ có hy sinh không –”
“Ông trời, không cần a…”
Các nữ hầu, vừa quét dọn phòng, vừa thảo luận tình hình chiến tranh ở biên cảnh.
Bước chân bước xuống cầu thang của Thất Dạ chậm lại, từng câu từng chữ này đều lọt vào trong tai, tâm vốn bình tĩnh, không khỏi, trầm xuống.
Gia Mậu chết?!
Anh đã chết, cô nên vui vẻ chứ, dù sao, cô vẫn luôn đang suy nghĩ tất cả các biện pháp thoát khỏi sự khống chế của anh. Hiện tại nếu như anh chết thì tốt, như vậy cô có thể nhân cơ hội này rời đi –
“Tiểu thư Nam Hi!” Người hầu nữ thấy cô,vội vàng ngừng nhiều chuyện (buôn chuyện đó), rối rít tản ra, tiếp tục đi làm việc.
Mắt Thất Dạ nhìn chằm chằm sự thay đổi nhanh như chớp của họ, nhìn họ rối rít đem mặt quay đi, khóe miệng khẽ nhếch, xoay người bước ra cửa.
Đụng mặt Mã Lệ, cô ta hơi gật đầu, nói: “Tiểu thư Nam Hi, muốn đi ra sau viện phơi nắng?”
“Hôm nay tôi muốn đi ra sân cỏ phía sau đình viện!” Tiếng Thất Dạ nhàn nhạt trả lời: “Một mình tôi