Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
ập mờ.
Diệp Khinh Chu nuốt nuốt nước bọt, gần như hôn ám dưới không khí dụ hoặc tỏa ra khắp toàn thân Kiều Lạc, người nàng khẽ run lên, bao nhiêu năm trước cũng cái dưới cái không khí như thế này, cũng làm cho tim đập loạn đầu choáng váng, mà anh ta vẫn trấn định thản nhiên, rõ ràng người quấy rối là anh ta, nhưng vì sao anh ta có thể phất tay rời đi một cách tiêu sái với vẻ mặt bình tĩnh, bỏ lại nàng ngồi đó bối rối vô cùng?
Kiều Lạc hơi nhích lại gần hơn, giơ tay vuốt nhẹ vào dấu đỏ trên cổ nàng, cười đầy vẻ khiêu khích : “Không thích cái này, thế cô thích cái gì ?”
Kiều Lạc đúng là không phải người lương thiện, từ giây phút anh nói ra một cách rõ ràng rành mạch cái thông tin này , đương nhiên anh sẽ không cho nàng có cơ hội tẩu thoát, anh mở miệng,”Lại muốn chạy trốn sao ? Bị người khác bắt nạt, cô trốn, bị Mai Oánh Oánh chửi mắng, cô cũng trốn, cô muốn trốn tránh như thế cả đời hay sao?”
Diệp Khinh Chu sững người lại, những lời này, ai cũng có thể nói, trừ là anh ta là không thể, giống như Hoàng Thế Nhân không thể chỉ vào Dương Bạch Lao[1'> hỏi vì sao không để cho khuê nữ mua hoa!”Khiến cho em trở thành người như vậy, không phải là anh sao?”
Kiều Lạc ngây người, Diệp Khinh Chu tiếp,”Còn nữa, mỗi lần có chuyện gì xảy ra, cứ tránh sau lưng anh, chẳng phải lúc đó anh muốn vậy hay sao?”
Còn nhớ sau khi lên tiểu học, bạn bè vẫn châm học nàng là “Nhẫn giả thần Quy[2'>”, chẳng những có thể nhẫn nhịn lại còn rất bao dung, cái tên hiệu này là do người khác hay dùng để châm chọc nàng, nàng nghe thấy còn vui vẻ nói,”Ngàn năm vương bát, vạn năm quy[3'>, đúng là trường thọ nha……”
Diệp Khinh Chu không biết là sợ phiền phức hay đúng là một con rùa đen, kỳ thật nàng đã cố gắng tự mình giải quyết một số vấn đề, sợ bị khai trừ khiến nàng làm việc siêng năng và nịnh nọt thủ trưởng, sợ bị đồng nghiệp xa lánh khiến nàng gánh giùm họ rất nhiều công việc vặt vãnh, nàng dùng phương thức của mình để giải quyết vấn đề, đã không cách nào thay đổi bản chất của mình, nàng chỉ có thể dùng phương thức của mình để sinh tồn, chỉ cần cố gắng sống, là đủ rồi.
Ngày đầu Kiều Lạc mang theo tâm lý bài xích sai phái bắt nạt Diệp Khinh Chu, nhưng dần dần, trong quá trình bắt nàng nàng, anh ta phát hiện ra nó khoái hoạt một cách quỷ dị khác hẳn với bắt nạt những người bình thường khác, bởi vậy Diệp Khinh Chu bắt đầu trở thành một loại đồ vật phụ thuộc vào anh, phương pháp của anh thật rõ ràng — trừ anh ra, người khác đừng hòng bắt nạt nàng.
Nàng bị người bắt nạt, anh ta đều giúp lấy lại công đạo, tỷ như nàng bị trấn lột tài sản, anh ta giúp nàng đòi lại, chỉ là kết cục đều vào túi anh, người anh trai bảo vệ em gái dần chuyển thành thành ác ma nuôi nhốt nô lệ của mình .
Có đôi khi, Diệp Khinh Chu đã quen với những việc đó, nếu bị người khác bắt nàng, thà rằng bị Kiều Lạc bắt nạt còn hơn, dần dần, việc Kiều Lạc ra mặt thay nàng đã trở thành chuyện cơm bữa, nàng cũng quen với việc sau khi được anh bảo vệ lại bị anh sai phái bắt nạt, có điều, trong thiên hạ này làm gì có cái gì cho không.
Rất khó nói ai đã tạo ra một Diệp Khinh Chu hôm nay, nhưng chắc chắn Kiều Lạc là một trong những nguyên nhân chủ yếu, lúc nàng muốn đi ra khỏi bóng tối của cuộc chia tay giữa cha và mẹ nàng, thì lại rơi vào thế giới của anh, anh có tham vọng mãnh liệt muốn sở hữu nàng. Trong thế giới của anh ta, không ai có thể khi dễ nàng, ngoại trừ chính anh ta. Diệp Khinh Chu rốt cục đã tìm được một chỗ trú an toàn, mặc dù chỗ này không hẳn là tốt.
Bởi vì dù Kiều Lạc luôn có thể giải quyết một cách dễ dàng những vấn đề của nàng, chỉ là cuối cùng anh vẫn là Kiều Lạc, là anh trai trên danh nghĩa của nàng, anh không phải người nàng có thể dựa vào, bởi vì mẹ của nàng từng hỏi,”Tiểu Chu, con và Kiều Lạc hôn nhau như thế, chẳng lẽ con yêu nó sao?”
Giây phút đó nàng đã choáng váng, mối quan hệ giữa nàng và Kiều Lạc chỉ là quan hệ giữa ác ma và nô lệ, điểm này mặc dù người khác có rõ hay không, thì ở cái tuổi mười bảy như thế, nàng không nên có cái cách gần gũi với anh trai khác cha khác mẹ như thế, dù đó chỉ là biểu hiện bên ngoài.
Nghi vấn của mẹ, nàng không thừa nhận, nhưng lại không thể phủ nhận.
Chỗ tựa của nàng nhất quyết không phải là Kiều Lạc, nàng không thể trốn mãi sau lưng anh. Nàng muốn sống một mình, kỳ thật không phải nàng quan tâm tới việc mình có thể sống được một mình hay không, cũng không phải muốn trở thành một kẻ chúng tinh ủng nguyệt, giống như khoảng thời gian này đây, nàng sống cũng rất thoải mái. Cầm khoản tiền lươn cố định, có nhà ở, có tiền gởi ngân hàng, có gia đình, có bạn bè.
Có điều dường như Kiều Lạc không nghĩ vậy, cho nên trải qua quãng thời gian dài như vậy, dù mẹ không hề tiết lộ tung tích của nàng, anh ta cũng có thể xuất hiện trong cùng thành phố với nàng, khiến cho một kẻ chưa bao giờ sinh bệnh như nàng bỗng dưng gặp được anh ta.
Chẳng lẽ…… Diệp Khinh Chu rơi lệ đầy mặt, đời này anh ta cứ bắt nạt mình mãi như vậy sao ?
Thoạt nhiên Kiều Lạc thoáng sững sờ, rồi phì ra cười : “Cô cứ nghĩ kỹ xem tôi m