Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

g nếu ra đi thì chỉ còn hai bàn tay trắng.
Triệu Phi Nhã thật không ngờ mình sẽ có kết quả như vậy. Ngay từ lúc mới bắt đầu, bà đã nhắm mục tiêu, từng bước một đi đến hôm nay, sao lại có thể bỏ qua cái kế hoạch tốt đẹp như thế chứ. Đã không cách nào dùng thân phận một người vợ để lấy được mọi thứ mình muốn, thì phải dùng phương pháp khác.
” Ta……” Triệu Phi Nhã không biết phải nói gì tiếp, mặt tái đi, bà ta thoáng hối hận vì đã chủ động bắt chuyện với Diệp Khinh Chu, không biết thằng nhóc xuất hiện bất thình lình này là ai, xem ra là bạn trai của con bé rồi. Nhìn dáng vẽ nhã nhặn kia, Triệu Phi Nhã đoán lời nói của anh ta lúc nãy chỉ là một bốc đồng lỡ miệng của một người thanh niên mà thôi.
Diệp Khinh Chu tay kéo nhẹ vạt áo sơmi của Kiều Lạc, ý ra dấu cho anh ngưng nói, nàng cũng hiểu được đề tài này rất đáng xấu hổ,” Chỉ là một người quen ……”
Diệp Khinh Chu biết Kiều Lạc bấy lâu, chưa bao giờ thấy anh ta hiếu khách như vậy. Anh đột nhiên quay đầu nhìn ngôi biệt thự của Diệp gia,” Tiểu Chu, đây là nhà của em à, sao không không mời mọi người vào chơi một chút ……” Sau đó nhiệt tình mời Triệu Phi Nhã,” Cô ạ, vào nhà chơi một tí nhé.” Nói rồi cầm xâu chìa khóa trong tay Diệp Khinh Chu, mở cửa sắt ra, đẩy hai người phụ nữ với hai tâm trạng khác nhau đi vào nhà.
Vào trong nhà, Diệp Khinh Chu và Triệu Phi Nhã đứng cạnh nhau, đột nhiên cảm thấy như trở lại nhiều năm về trước, chỉ là thiếu một người, hai người bốn mắt nhìn nhau, có phần xấu hổ.
Kiều Lạc đột nhiên mở miệng,” Tiểu Chu, sao còn chưa chịu đưa anh và cô đây đi thăm một vòng trong nhà ?”
Diệp Khinh Chu quay đầu nhìn anh ta, không anh ta đang tính cái gì, kêu nàng dẫn Triệu Phi Nhã đi tham quan căn nhà xưa kia bà ta đã từng ở, vậy nghĩa là sao đây ? Thoạt tiên nàng thoáng ngơ ngác, rồi chợt tỉnh. Bảo nàng làm chủ nhân, cho Triệu Phi Nhã làm khách, không phải mượn cách này để nàng khẳng định địa vị của mình sao. Lúc nãy Triệu Phi Nhã chế giễu nàng chỉ là kẻ giữ nhà, bây giờ kêu Diệp Khinh Chu giới thiệu, lập tức khiến cho nàng từ vị trí bị động chuyển sang chủ động. Ánh mắt nàng lóe lên một cái, đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một tình cảm ấm áp, bắt đầu tham gia trò chơi của anh, từng bước giới thiệu căn nhà,” Đây là nhà ăn, đây là phòng khách……”
Nghe được vài câu, Triệu Phi Nhã lập tức tỏ ra miễn cưỡng,” Thôi nhé, tôi còn có việc, xin phép đi trước.” Nói rồi dợm bước muốn bỏ đi.
Kiều Lạc nhiệt tình cố giữ lại,” Cô ạ, sao đi vội thế ? Thật ra cô đã tới tuổi này rồi, nên nghỉ ngơi cho khỏe. Đi tham quan nhà cũng là một cách xả hơi mà. Hơn nữa trang thiết bị trong căn biệt thự này rất tốt, nếu con trai cô kết hôn, cũng nên nghĩ tới việc trang bị một căn biệt thự giống thế này đi ạ.”
Triệu Phi Nhã vốn không có con, câu nói này của Kiều Lạc khác gì đâm vào nỗi đau của bà ta, có điều vẻ mặt anh lộ rõ vẻ chân thành, bà ta muốn tức giận cũng không được, đành hậm hực bỏ đi.
Diệp Khinh Chu nhìn dáng vẻ phất tay bỏ đi của bà ta, quả thực đã bị chọc tức đến phát run. Đời nàng sợ nhất hai người đàn bà, một là Mai Oánh Oánh, hai là Triệu Phi Nhã, thật nàng không có cách nào đối phó, nhưng Kiều Lạc lại có thể xử đẹp cả hai, hơn nữa đã dùng hai cách hoàn toàn trái ngược, người thì bạo cúc, người thì giả bộ ngoan ngoãn chân thành.
Đợi Triệu Phi Nhã đi xa, Diệp Khinh Chu mới định mở miệng hỏi tại sao anh tìm được chỗ này. Kiều Lạc nghiêng đầu sang chỗ khác, mặt nghiêm trang, so với anh chàng ngoan ngoãn dễ bảo mới vừa rồi như là hai người khác biệt. Anh nheo mắt, Diệp Khinh Chu cảm thấy sau lưng lạnh toát, lui một bước. Anh kéo nàng tới gần, dí tay lên trán nàng,” Diệp Khinh Chu, em lại muốn trốn thêm bảy năm nữa?”
“……”
” Anh đã nói rồi, đừng nghĩ tới việc bỏ trốn.” Giọng Kiều Lạc không cao, nhưng mỗi chữ đều rất có khí phách,” Em không hiểu được điều này sao?”
” Nhưng mà……” Diệp Khinh Chu nhìn anh, mở miệng,” Vì cái gì?”
Kiều Lạc sững sờ nhìn Diệp Khinh Chu, ngang bướng nói,” Bởi vì em sinh ra để ở bên anh.”
“……” Diệp Khinh Chu hai mắt đẫm lệ, việc này chẳng lẽ do Kiều ác ma quyết định sao? Tại sao nàng lại cảm thấy giống như anh đang lựa chọn con chó cưng vậy ……
” Em còn nghi ngờ gì sao ?” Kiều Lạc hỏi.
Diệp Khinh Chu hít một hơi, hai tay nắm chặt, móng tay cấu vào lòng bàn tay, nàng buông từng chữ một,” Nhưng mà em không muốn ở bên anh.”
Kiều Lạc bàng hoàng.
Tối hôm đó, hai người bọn họ không nói với nhau thêm câu nào nữa. Diệp Khinh Chu lại thở phào một hơi. Ăn cơm xong, Diệp Khinh Chu ngẫm nghĩ, rồi gọi điện thoại cho Âu Dương, khẽ hỏi thử một câu,” Âu Dương…… hình như lâu lắm rồi cậu chưa gặp lại Tô Xán nhỉ ?”
Đầu bên kia Âu Dương vừa nghe hai chữ này, giống như vừa bị hắt axit vào người, kêu lên một tiếng thê lương thảm thiết,” Cậu nhắc tới hắn làm gì?!” Cách điện thoại, Diệp Khinh Chu cũng có thể tưởng tượng ra ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống mình của nàng ta.
Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng, không nói thêm. Lần trước Tô Xán không cho mình nói, bây giờ có nói với Âu Dương thì có tác dụng gì