Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
đề……”
Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng,” Có, có vấn đề gì?”
” Được rồi.” Ôn Nhược Hà thôi không hỏi thêm gì nữa, cười nói,” Vậy cô cứ đi rồi tới sau nhé.” Cuối cùng thêm vào một câu,” Nếu như cô không đổi ý vào giờ chót.”
Diệp Khinh Chu hơi xấu hổ, có cảm giác tổng giám đốc đã phát hiện việc này thật ra không phải là ý của nàng, không khỏi lấm lét cúi đầu, ủ rũ đi vào văn phòng.
Cần phải đối mặt, mà Kiều Đại thần lại không chịu hạ sơn, Diệp Khinh Chu chỉ có thể mang hy vọng ký thác vào trên người Âu Dương, cũng chẳng phải mong Âu Dương giúp nàng đứng lên đánh hai người kia một trận, có điều nói thật ra, Âu Dương thật có tài này, chính nàng cũng đã từng …… Chỉ là nàng tính toán vạn nhất tinh thần mình suy yếu, khi xảy ra sự cố, Âu Dương có thể kéo nàng lại.
Nàng cố hết sức bình tĩnh, chậm rãi mang hết chuyện này nói với Âu Dương, nhưng nàng ta đã nhảy dựng lên, tay giáng xuống mặt bàn bằng kính,” Cái gì?! Phi Nhã điền sản chính là những thứ ngày xưa Triệu Phi Nhã đã cướp đi đấy à!”
Một nhân viên phục vụ vẻ mặt sợ hãi đi tới nhắc nhở,” Tiểu thư, bàn của nhà hàng chúng tôi không phải bằng kính siêu cứng đâu.”
” Biết rồi.” Âu Dương trả lời, ngồi trở lại trên ghế, uống một ngụp lớn cà phê đá, tiếp tục hùng hùng hổ hổ nói,” Thời đại này nha, kẻ thứ ba có thể làm nữ cường nhân nha! Ngay bà Quỳnh Dao cũng chỉ dám rụt rè e lệ đứng khép nép ở trang 13 mà thôi, được lắm, Triệu Phi Nhã này đúng là kẻ thứ ba mạnh nhất trong lịch sử rồi !” Tiếng nàng vang lên rất lớn, tuy nhà hàng không đông khách lắm, nhưng ai cũng quay lại nhìn, Diệp Khinh Chu vội vã suỵt, sau đó sợ hãi hỏi,” Mình đến đấy sẽ xảy ra chuyện sao?”
Âu Dương kiên định nói,” Không.”
Diệp Khinh Chu bị khí thế của nàng ta kích động, trong tai nghe toàn là chữ ” chết “, nhịn không được phát rùng mình , run rẩy nói,” Không chết có được không ?”
Âu Dương bóp cổ tay,” Tìm đường sống trong cõi chết nha!”
” Được rồi……” Diệp Khinh Chu gật gật đầu,” Chết thì chết đi, bằng không rơi xuống vào tay anh của mình…… Cũng là chết .”
” Lại nói đến anh của cậu ……” Âu Dương dừng lại sờ sờ cằm, cười rất sâu xa,” Cậu đã nếm qua chưa ?”
” Nếm cái gì ?”.
Âu Dương nhìn nàng từ trên xuống dưới,” Không sai, không sai, nhìn bên ngoài mặt đào hoa, như được tắm gió xuân, quả thật là lấy dương bổ …. ” Nàng ta chưa dứt lời, Diệp Khinh Chu đã phun toàn bộ ngụm trà trong miệng vào mặt,” Ặc ặc ……”
” Thôi nhé !” Âu Dương vừa lau mặt, hất đầu hỏi,” Chẳng lẽ anh của cậu trên bảo dưới không nghe à ?”
Diệp Khinh Chu vội vàng bụm miệng của nàng ta lại, dám khinh thường năng lực Kiều Đại thần như thế, quả thực là quá vô lễ ! Huống hồ đại thần cho dù trên bảo dưới không nghe cũng đã mỗi ngày điều đùa giỡn nàng, nếu như có chút ít có thể, hiện tại nàng chẳng bị ăn tới mức không còn chút xương cốt nào sao ? Nàng lắc lắc đầu kêu lên,” Nói vào chuyện chính đi, nói vào chuyện chính đi…”
Âu Dương khoát khoát tay, kéo nàng,” Chuyện chính bây giờ đi mua một bộ quần áo mới, sau đó đi về nhà mình cùng nghiên cứu và thảo luận làm sao đối phó hai con tiện nhân Mai – Triệu kia, nhất định phải giết không chừa một mống nào.”
Mặc dù đã quyết định, Diệp Khinh Chu vẫn mong thời gian qua chậm, chậm một chút, chậm hơn chút nữa, tốt nhất là quay ngược trở lại. Đáng tiếc trên đời này mười chuyện thì có tới tám chín chuyện không như ý, những ngày này ngược lại trôi qua cực kỳ nhanh, nháy mắt đã đến cuối tuần.
Buổi sáng lúc ra cửa, Kiều Lạc đang ngồi dựa vào ghế sa lon, ngẩng đầu lên, cười nói,” Đi làm việc cho tốt nhé, dù thua cũng phải nhớ là chiều nay phải tới trung tâm thể hình đấy nhé .”
Lễ khai trương của Phi Nhã điền sản bắt đầu vào giữa trưa, nghe nói sau nghi thức cắt băng còn có tiệc rượu theo kiểu Tây Âu, hai ba giờ chiều là xong, vì vậy Kiều Lạc bắt nàng sau khi xong phải đi tập thể dục thể hình ở trung tâm bơi lội.
Diệp Khinh Chu gật gật đầu, dợm bước đi, Kiều Lạc gọi nàng lại, đi tới , nhét vào tay nàng một lọ nhỏ, nàng sững sờ, Kiều Lạc thản nhiên nói,” Khi nào đến đấy thì uống trước một viên .”
Diệp Khinh Chu vừa nghe qua, tự nhiên biết rõ trong chai chứa thuốc an thần, nàng nghĩ thầm, Kiều Lạc vì lo lắng nàng sẽ phải chịu kích thích mà sớm chuẩn bị, sao vẫn kiên quyết bắt nàng đi? Cái này cũng không chỉ là đánh cuộc giữa hai người, nếu như anh có thể đi cùng nàng, ngược lại càng bảo đảm hơn..
Kiều Lạc nói tiếp,” Dù sau lưng của em có người có thể dựa vào, em cũng phải có đủ sức để dựa vào.”
Nàng cắn cắn môi, nắm chặt lọ thuốc, bỏ vào trong bóp, đi ra khỏi nhà.
Vội vàng làm xong việc ở tổng công ty, khi Diệp Khinh Chu đến núi Tử Dương thì đã gần mười một giờ. Đại sảnh tiếp khách đã đầy người, phóng viên cũng không ít. Diệp Khinh Chu lặng lẽ tiến vào, tìm tung tích Âu Dương khắp nơi cả nửa ngày không thấy, ngược lại lại thấy Ôn Nhược Hà. Dáng anh cao, đứng trong đám người rất dễ nhận ra, ngẫm lại tổng giám đốc cũng coi như người quen, Diệp Khinh Chu do dự một chút rồi đi