Tác giả: Vũ Hân
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/579 lượt.
iquyết lúc cấp bách.”
Hai người châu đầu thì thào, thỉnh thoảng truyền ra tiếngcười khẽ.
Joel thở hào hển thoáng rời môiTi Ti, trán hắn chống đỡ trêntrán cô, hơi thở bất ổn mở miệng: “Rốt cuộc có chuyện gì?”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt thoái thác.
“Không nói thì đi ra!”
Davy dùng sức đẩy Philip tới trước, hắn đành phải quyết tâm mở miệng: “Công chúa đã đến, đang chờ trong phòng khách.”
Joel nhíu mày, lập tức gọi Molly tới bên người nói nhỏ vàicâu, chỉ thấy Molly mặt đỏ lên, còn Ti Ti thì đem cả mặt vùivào trong ngực Joel không dámngẩng đầu.
Molly gật gật đầu vội vàng chạyđi, rồi sau đó Joel cúi đầuxuống bên tai Ti Ti nói nhỏ vài câu, cô cũng gật gật đầu bướcnhanh đi vào phòng trong.
Tiếp đó, Joel nhanh chóng mặc áo sơmi, bỏ áo vào quần, đứng lên cầm lấy caravat trên bàn: “Cô ta đến lâu chưa?”
“Khoảng chừng hai mươi phút.”Động tác thực vui vẻ, khônghiểu được bao lâu? Philip thầm nghĩ.
Joel mặc áo khoác vào: “Davy,buổi chiều công ty giao cho cậu, anh muốn đi ra ngoài.” Hắn xoay người đi ra.
Davy đuổi theo: “Ti Ti làm sao bây giờ?”
Joel dừng bước lại: “Sai, phải nói là công chúa làm sao bây giờ? Anh muốn đưa búp bê đi mua sắm.” Hắn nháy mắt mấycái, lộ ra thần bí lại sung sướngtươi cười: “Một lát… Ừm, giữa chiều anh sẽ quay lại, hiểukhông? Được rồi, Philip, đi theo anh.”
“Lại là em?” Philip không phục lầu bầu: “Không phải việc của Davy sao?”
“Bởi vì anh quyết định giaocông việc xã giao khác cho cậuta,” Joel bá đạo trả lời. “Thực tế là, anh sẽ kêu Lasan cùng Shana đến hỗ trợ, như vậy em sẽ khôngcòn nhiều lời oán thán chứ?”
“Ừm, cũng được. Em nào dámoán thán” Có người hỗ trợ so với một mình làm vẫn tốt hơn nhiều.
“Không dám à? Hừ! Em đừngquên còn có tiểu thư Jodie, anh còn chưa tính sổ chuyện này với em đó!”
“A!” Philip vội vàng cúi đầu tựkiểm điểm.
Joel mang theo Ti Ti đi mua sắm, vừa trở về công ty liền đi gặp công chúa Christine đang chờ trong phòng khách.
“Công chúa.” Joel theo phép lịch sự hôn nhẹ lên tay côngchúa Christine, sau đó ngồixuống bên phải ghế sopha.
“Anh có biết công chúa chờ đãbao lâu rồi không?” Thị nữthiếp thân Annie ngạo mạn chấtvấn.
Joel nheo lại hai mắt.
“Câm mồm! Annie, chuyện nàykhông liên quan cô! Chúng tamọi người đều biết Chủ tịchRocks bề bộn nhiều việc, có thể bớt thời giờ gặp chúng ta đã làkhông dễ dàng.” Công chúaChristine vội trách cứ thị nữ.
“Ngài là công chúa, anh ta nên biết thân phận của mình, đương nhiên phải bỏ mọi việc để tiếpđón ngài mới đúng.” Công chúalà thiên chi kiều tử, cô tuyệt sẽkhông tha thứ bất kỳ kẻ nào dámthất lễ với công chúa.
Joel nghe vậy không khỏi nhíu mày.
Thấy Joel nhíu mày, công chúa Christine bất ổn: “Annie, đây lànước Mĩ, không phải là quốc gia chúng ta, Chủ tịch cũng không phải con dân của quốc gia ta, không cần phải đối với ta đặcbiệt.”
“Công chúa, ngài đã từng đến thăm nhiều quốc gia khác,người nào cũng tiếp đãi ngàinhư khách quý, cung kính nịnhnọt, phía trước phía sau, chỉ sợ khiến ngài không thoải mái?Anh ta cho rằng mình là ai, dámthất lễ với ngài như vậy?” Công chúa có thể vừa mắt hắn đó là vận khí của hắn, cư nhiên dámcả gan khinh thường công chúanhư thế.
Joel sắc mặt u ám giống như báo trước một cơn bão táp trongđêm tối sắp đến.
“Annie, cô…” Công chúaChristine vừa tức vừa thẹn,không biết làm cho Annie im miệng như thế nào.
“Chỉ là người dân bình thườngmà thôi, hắn so được với nhữngvương tôn công tử kia sao? Bìkịp được với những quốc vươngthủ trưởng kia sao?” Annie lạinhư cũ không kiêng nể gì cả,thao thao bất tuyệt, giọng điệu khinh mạc coi rẽ, chuyển sang Joel nói: “Nói cho anh biết, vì anh lọt vào mắt công chúa nên công chúa mới vứt bỏ tôn nghiêm tới gặp anh, anh khôngnên tỏ ra không biết điều như thế!”
Joel đột nhiên đứng dậy, hướng công chúa Christine cứng ngắccúi đầu: “Công chúa mệt mỏi rồi, tốt nhất quay về khách sạnnghỉ ngơi.” Lời vừa xong, hắnxoay người rời đi nhanh chóng.
Philip đang mày chau mặt ủ thì Joel đột nhiên hướng hắn tinh nghịch nháy mắt, thậm chí còn thè lưỡi, làm Philip bất giác kinh ngạc há to miệng.
Trong phòng khách, uể oải, thất vọng công chúa Christine bình tĩnh mở miệng: “Annie, ngày mai cô lên máy bay đáp chuyến trở về đi!
Đêm nay là sinh nhật vũ hội củatiểu thư Jodie Tô con gái độcnhất của Chủ tịch Richard Tôtập đoàn Wei Han. Buổi tiệc được tổ chức long trọng tại dinhthực xa hoa nằm trong khu dân cư cao cấp bậc nhất của vùng ngoại ô Boston. Richard Tô là người Mỹ gốc Hoa, từ đời cha của ông ấy đã bắt đầu di dân đến Mỹ, dựa vào tinh thần chịu khó làm việc chăm chỉ của người Trung Quốc mà gầy dựnggia nghiệp. Cha của Richard Tô và ông ta tiếp tục đem sự nghiệp phát dương quang đại, biến nó trở thành tập đoàn đa quốc gia ở Châu Âu và Mỹ, sở hữu một lượng lớn các công ty chi nhánh, các ngành công nghiệp điện tử không thể xem thường.
Vợ ông ta qua đời sớm vì sinh khó, bởi vì tình yêu dành cho người vợ quá cố ông ta cũngkhông có ý định tái hôn, cô con gái t