Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

, nhịn không được mở miệng hỏi, “Vì sao anh lại đối tốt với em như vậy?” Thanh âm rất nhỏ, giống như đang lầm bầm lầu bầu trong miệng. Nàng hỏi anh hay là hỏi chính mình, hoặc là cả hai.
Anh tự nhiên đi qua chỗ treo áo sơ mi bên kia, tiện tay rút ra một cái lại thuận miệng đáp lời nàng, “Ngốc…”
Anh không nói là anh ngốc hay là nàng ngốc, nghi vấn này nàng vẫn chưa cởi bỏ. Có lẽ, có chút đáp án, cứ như thế này, cả đời hiểu rõ nhưng không cách nào giải đáp, thản nhiên quanh quẩn trong lòng, lại không có lúc nào là không ấm áp.






Đèn đường toả sáng trên ngọn cây ngô đồng, nhánh cây to khoẻ vươn lên khỏi bức tường cao vút, có lẽ là không chịu nổi sự tịch mịch hàng thế kỉ nay bên trong bức tường đó. Nàng ngồi ở ghế phụ, qua cửa sổ nhìn cây ngô đồng trogn toàn nhà u tĩnh, phong cách khác biệt, toà nhà chính mái cong như ẩn như hiện, nhìn khuôn mặt đã trang điểm phản chiếu trên cửa kính, cảm giác ảo mộng như mây như khói.
Anh liếc liếc mắt nhìn nàng đang trầm tư suy nghĩ, lơ đãng hỏi, “Trước kia em hay đến đây à?”
“Hồi mới nhận giấy báo vào đại học thường đi cùng bạn bè đến đường Tương Dương rộn ràng tấp nhập để ngắm nghía quần áo, lại lang thang vô định qua bên này, chỉ cảm thấy hương hoa nồng nàn thật sâu đậm này có thể làm người ta hoàn toàn dứt bỏ khỏi thế giới chật chội và ồn ào ngoài kia, đứng ở bên đường phía xa xa kia kiễng mũi chân cố nhìn vào bên trong xem như thế nào… Còn rất nhiều thứ nữa…” Nhưng lại rất vui vẻ, chỉ nhớ rõ khi đó Miểu Miểu cùng phòng nàng cầm một ly trà sữa trân châu 2 đồng là có thể đi dạo cả ngày, du đãng trong hơi thở âm nhạc của trường nghệ thuật, vụng trộm lếc nhìn những anh chàng tóc dài bồng bềnh như nghệ sĩ không giấu hết vẻ đơn độc, âm thầm sợ hãi than… Lúc đó thật vô tư lự, ánh mặt trời buông xuống cây ngô đồng không mang theo một tia lo lắng.
Anh đưa tay phải nắm lấy bàn tay trái của nàng, ngón tay lạnh lẽo chạm vào mu bàn tay kéo hồi suy nghĩ của nàng, hơi ấm trong lòng bàn tay nhanh chóng khuếch tán, một chút bá đạo xâm chiếm lòng nàng. Nàng hơi nghiêng đầu, chăm chú nhìn đuôi lông mày của anh, thật lâu sau mới khoé miệng mới khẽ giơ lên, mặt mày giãn ra, động đến chuyện cũ đều mờ mịt khôn cùng, chỉ có độ ấm trong lòng bàn tay anh là chân thật.
Bên ngoài nhiệt độ thấp hơn hẳn trong xe, cho dù đã mặc thêm áo choàng bên ngoài sườn xám, nàng vẫn cảm thấy se se lạnh. Toà nhà nằm sâu phía cuối đường mòn, xuống xe rồi vẫn phải đi thêm một đoạn nữa mới đến nơi, toà nhà màu đỏ hiện lên giữa đám cây cối, cửa điêu khắc hoa văn tinh mỹ, cửa sổ thuỷ tinh màu sắc rực rỡ. Chỉ có điều nàng không thích nhà để tầng trệt lên cao như vậy, trông giống như thân hạc giữa bầy gà.
“Lý nhị, tật xấu đến muộn của cậu ta đến giờ vẫn chưa sửa được sao?” Nghe phía sau có thanh âm truyền đến, Nhan Phồn Bách nhíu mày nói.
Dương Miễn dẫn Lý Tịch đi vào, nhìn thoáng qua mọi người, “Xem ra Tịch thiếu chưa tới đã trở thành đề tài nóng hổi rồi.” Một đám người đang ngồi trên những chiếc ghế cao bên quầy bar đều đứng lên đón bọn họ đi về phía sô pha.
Đợi Lý Tịch ngồi vào chỗ của mình rồi, Nhan Phồn Bách mới cau mày hỏi, “Cậu có gặp Thiệu Vũ không?” Cô ấy rõ ràng vừa rồi còn ở bên ngoài đại sảnh hỏi chuyện Lý Tịch. Ngẫm lại cô gái này cũng thật giỏi, năm đó tốt nghiệp xong, cơ ngơi của gia tộc không đếm xỉa gì tới, dựa vào năng lực của chính mình xông pha bên ngoài. Người ngoài không biết, chỉ có vài người đồng học là hay chuyện, cô ấy chính là chứng minh mình toàn tâm toàn ý đi theo anh thôi. Suốt một thời gian dài, bạn bè nhìn hai người vất vả đến với nhau rồi lại tách ra, thổn thức không thôi.
“Cô ấy trở lại khi nào vậy?” Anh cầm chén rượu lên uống, có vẻ như rượu không hợp khẩu vị, hơi hơi cau mày hạ chén xuống.
“Về từ tuần trước.” Vẫn là Nhan Phồn Bách đáp lời, bọn họ ngồi trên sô pha quay lưng về phía cửa, Tống Thiệu Vũ mặc tiểu lễ phục màu trắng từ bên ngoài tiến vào liền đứng sau bọn họ, muốn nghe giọng nói của anh, càng muốn nhìn thấy anh, lại tự động viên mình tiến lên, lăng lăng nhìn gáy anh do dự hồi lâu mới mở miệng.
“Tôi sang bên kia tiếp đón Triệu Tùng, các người cứ chậm rãi tán gẫu đi!” Nhan Phồn Bách đứng lên đi về phía phó tổng tài của Tiêu thị.
“Sao trở về mà không lên tiếng gọi?” Lý Tịch nhìn nàng cười cười, ngữ khí bình thản giống như bạn bè bình thường.
“Bận quá nên quên…” Cô cũng cười, e-mail đã gửi, cũng gọi điện đến văn phòng nhờ thư ký nhắn lại cho anh, có điều anh thật sự quá bận.
“Lần này về ở hẳn trong nước sao?” Trước đây chưa từng nghe nói, Wass Trung Quốc vẫn do chị của cô phụ trách, hiện tại bỗng nhiên nói quay về, thật sự là ngoài ý muốn.
“Đúng vậy, giúp N thị làm cố vấn công tác, Wass Trung Quốc cha cũng dự tính cho em tiếp nhận. Cho nên bảo là dạo qua vẫn là đã trở lại… Sao thế, anh có vẻ không hoan nghênh em thì phải?” Cô trêu ghẹo nói.
“Là có một chút…” Anh lại vui đùa ôm cô một cái, “Welcome!” Thực sự là cái ôm xã giao, không có chút tình cảm gì, anh từ tr