Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
Cổ Duyệt nói trang trí nhà cửa đã vượt quá khả năng rồi, đèn treo có hay không cũng không quan trọng, mất công nàng xem bao nhiêu tạp chí thiết kế để lựa chọn cái nào là thích hợp nhất. Không ngờ anh lại nhớ kỹ như vậy, không thể không thừa nhận anh là người thật sự cẩn thận, chú ý đến từng chi tiết nhỏ. Bộ đèn nàng không biết trải qua ngàn chọn vạn tuyển rốt cục trổ hết tài năng như thế nào mới lọt được vào mắt anh.
Cúi đầu nhìn đồng hồ mới giật mình nhận ra đã muộn như vậy, nếu không nhanh đi thì mọi người đã vào vị trí hết rồi. Anh thay đồ so với đại cô nương còng tốn thời gian hơn, nàng xoay người đi vào trong tìm anh, đến nơi lại giật mình kinh ngạc, sửng sốt qua đi mới bật cười hỏi, “Anh ở đâu cũng có phòng quần áo sao?” Trước mặt là một dạng phòng quần áo thu nhỏ của nhà anh.
“Anh không giống như em…” Anh có ý ám chỉ liếc mắt một cái, tiếp tục nhìn gương đóng cúc chiếc áo sơ mi màu lam của mình. Quay đầu lại sai khiến nàng qua mở ngăn kéo lấy giúp anh cái khuy tay áo.
Nàng biết anh đang cười thầm tủ quần áo hai cánh sắp xếp lộn xộn của nàng, tỏ ý xem thường tuỳ tiện cầm lên một đôi khuy tay áo hình bát giác bằng bạch kim có khảm kim cương cùng ngọc bích, vừa đưa cho anh vừa nghiến răng nghiến lợi bảo anh “Nhà tư bản…”
Anh bị biểu tình của nàng khiến cho buồn cười, vươn tay ra nhưng không nhận lấy, để cho nàng giúp anh cài vào, “Tiền kiếm được chính là hoa, không tiêu tiền thì kiếm tiền để làm gì?” Cúi đầu nhìn chiếc khuy nàng chọn, khoé miệng giơ lên, “Mắt nhìn cũng không tệ lắm…”
Nàng nhanh nhẹn cài vào cho anh, nghe ngữ điệu của anh không chút để ý, trừu trừu khoé miệng nói, “Nhưng anh đây phải gọi là thiêu tiền, không phải tiêu tiền.” Phòng quần áo như thế này chắc không có bộ nào anh mặc đến hai lần, nàng cười nhạt.
Nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng, anh biểu hiện sự đồng tình nghiêng đầu hỏi, “Ân… Vậy ý của em là, chắc hẳn là nên có một người phụ nữ đến quản anh đi, phải không?” Nàng không muốn tranh luận với anh, lại cúi đầu nhìn đồng hồ, xoay người cầm áo khoác của anh hầu hạ thiếu gia mặc vào, lôi kéo anh đi ra ngoài, “Nếu không đi ngay là muộn đấy…”
“Chờ một chút, anh vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó…” Anh nhìn chằm chằm chính mình trong gương ra sức xem, giống như thật sự đang đàm phán với người khác.
“Đã tuấn tú lắm rồi!” Rốt cục nàng cũng biết vì sao Hứa Tuấn Hằng không muốn hầu Nhị thiếu gia xuất môn, hoá ra là soi mói đến trình độ này.
“Vừa rồi có người bảo anh tàn hoa bại liễu mà…”
“Đại lão gia sao lại nhỏ mọn như vậy a?”
“Anh chính là loại người đặc biệt đã mang thù sẽ nhớ cả đời.”
Nàng cắn răng, hít sâu một hơi, “Đi thôi, Tịch thiếu ngài anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, dật đàn tài, ngọc thụ lâm phong, tao nhã, phong độ ngất trời, khí vũ bất phàm, tài mạo song tuyệt…” Nàng làm một tràng dài đem hết những lời nịnh bợ suốt bao năm tiếp khách nói ra, quả thật đúng là khó dỗ dành.
“Nói vậy cũng có vẻ tạm được…”
Nàng nhìn ngón tay anh nhẹ nhàng vung lên ý bảo có thể đi rồi, bộ dáng đắc ý, giống hệt như hoàng đế cổ đại vênh váo tự đắc muốn bãi giá. Nhịn không được nhếch môi bật cười nhìn theo bóng dáng kẻ có chỉ số thông minh của đứa trẻ con 6 tuổi.
*****
Hội trường hôn lễ là ở tầng trệt nhà hàng, 6 chùm đèn pha lê treo trên trần nhà cao quý, thanh lịch, so với khách sạn năm sao thì vẫn chưa sánh bằng, nhưng so với những chỗ khác thì đã là rất tuyệt rồi. Ở gần F đại, tuy rằng sân không rộng nhưng hôn lễ của Cổ Duyệt nhỏ gọn, đãi 15 bàn tiệc vẫn thoải mái.
Đồ ăn đã được mang ra, ngồi cùng bàn Dung Ý đều là bạn học cũ, hầu hết đã quen biết nhau, không khí vô cùng sinh động.
Nàng vừa nâng chén rượu lên uống xong ngồi xuống, bàn tay phải lại bị anh nhéo nhéo, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh được ánh đèn sưởi ấm một bên sườn mặt, cũng không ngờ anh kề sát bên tai nàng hỏi, “Giáo Thảo là ai?” Cằm hơi hơi ngẩng lên 1 góc 45o. Ánh mắt của nàng nhìn về phía một thân ảnh đang mời rượu bên bàn đằng kia, khoé miệng nhịn không được co rúm lại. Là sư huynh của Cổ Duyệt, năm đó Dương Miễn đi rồi, nửa năm sau Cổ Duyệt là cầu nối giới thiệu hai người với nhau. Trong trí nhớ không còn rõ anh ta đã theo đuổi nàng như thế nào, chỉ còn nhớ rõ một chàng trai Tứ Xuyên ngay thẳng mời nàng ăn cơm, suốt một tuần toàn ăn đồ ăn Tứ Xuyên, cuối cùng miệng nàng phỏng rộp hết cả lên.
Người đó mặc âu phục cứng nhắc, tóc sáng bỏng phản quang, giơ chén rượu hướng về phía bọn họ bên này đi tới. “Em gái, nhìn thấy anh mà không giới thiệu sao…” Trước đây ở trường học cũng nghe loáng thoáng anh thích làm quảng cáo, hôm nay buôn bán bình thuỷ, ngày mai thét to mì ăn liền. Nhìn phái đoàn lúc này thực sự giống như đội ngũ diễn viên vậy.
Dung Ý cười cười giới thiệu ngắn gọn hai người với nhau, nhìn bộ dáng không chút hứng thú của Lý Tịch liền nghĩ biện pháp né tránh sư huynh kia. Nhưng người ta lại nghiêm trang lấy danh thiếp ra đưa cho Lý Tịch, anh cũng không do dự, vẻ mặt khiêm tốn nhận lấy, sư huynh chăm chú nhìn anh chờ nhận lại danh thiếp, không ngờ anh chỉ thản n