Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

ang tựa vào cửa trở lại ngay ngắn.
Hơi thở của anh phả vào gáy làm Dung Ý nửa tỉnh nửa mơ vô thức chạm vào môi anh sờ loạn, nhíu mày thầm nói gì đó. Lý Tịch đang mỉm cười chợt dừng động tác, sương mù trong mắt nhanh chóng hoá thành đố kị, tay nâng cằm nàng, môi hung hăng áp xuống môi nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc xâm nhập vào miệng nàng, không ngừng khuynh đảo mà áp lực cực độ, cơ hồ muốn nuổt chửng nàng vào.
Dung Ý bừng mở mắt, chỉ cảm thấy như có bó đuốc bao quanh mình đang bốc cháy, hơi thở càng ngày càng gấp gáp của anh phả trên mặt nàng làm cho nàng chợt nóng nảy, cố gắng đẩy anh ra, không ngờ càng giãy dụa anh càng dùng sức, bàn tay xiết chặt cằm nàng sinh đau. Nàng không dám động, Lý Tịch lại càng quá đáng, tay dùng sức mạnh yếu làm miệng nàng mở ra, đem đầu lưỡi tham lam tiến sâu vào yết hầu của nàng, không ngừng hút vào, xoay tròn.
Vừa sợ hãi, lo âu lại bị cảm giác tiến quân thần tốc của anh làm cho ghê tởm, nàng dùng sức thoát khỏi tay anh, hai tay bấm chặt vào vai anh buộc anh phải rời đi, cuối cùng ở gáy anh lưu lại một hàng móng tay hồng hồng, anh mới dần dần buông lỏng.
Hai người hít vào từng ngụm từng ngụm không khí, đèn đỏ đã chuyển thành xanh, một hàng xe thật dài phía sau bóp còi inh ỏi, hai người trong xe lại thờ ơ.
Nàng liếm liếm đôi môi bỏng rát, cho dù không phải tiểu cô nương lần đầu yêu đương, nhưng cũng là lần đầu tiên bị cưỡng hôn như vậy, hốc mắt nóng lên, cảm giác muốn oà lên khóc.
Lý Tịch vẻ mặt hờ hững, giờ mới thấy cổ đau xót, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở ra, đầu ngón tay đỏ bừng. Không có biểu tình mở miệng, “Xuống xe.”
Đèn trong xe chiếu lên khuôn mặt cứng ngắc của anh, lạnh lùng vô cùng. Nàng thất thần, đang định nói tiếp mấy lời lúc nãy còn dang dở, “Kỳ thật tối hôm qua em…”
“Xuống xe.”
Âm điệu vẫn lãnh đạm như cũ làm cho nhiệt độ vừa nảy lên trong ánh mắt lúc nãy tiếp tục bành trướng, phía sau đã có lái xe phẫn nộ không chịu nổi đang tiến lại, anh lại ngồi im bất động khiến nàng xấu hổ và giận dữ không chịu nổi. Cho dù trước đây nàng có sai cũng phải cho nàng cơ hội giải thích rõ ràng chứ, nàng tức giận đến độ run rẩy cởi dây an toàn mở cửa xe, cảm xúc trong lòng thật khó hình dung, dùng sức mở bật cửa, cảm xúc không chỗ phát tiết khiến nàng như phát điên, một cước hung hăng đá vào cửa xe bóng loáng. Hôm nay nàng đi đôi giày cao nhọn hoắt, gót giày để lại vết xước thật dài trên cửa xe. Nàng dùng hết sức khiến chân cũng sinh đau, lúc trở về mới nhận ra, đôi giày này mới đi được có hai lần, đá một cái tất nhiên là vô cùng thoải mái, nhưng cũng đau lòng không thôi. Miên man suy nghĩ để áp chế đôi mắt đang ẩm ướt đến nóng bỏng.
Tay giữ vô lăng, nàng vừa xuống xe, anh trong nháy mắt tăng tốc rời đi như tên bắn, nhìn qua gương theo hình bóng người con gái càng ngày càng khuất xa, không đi nổi, không bỏ xuống được, cố tình cắn răng buộc chính mình buông tay mới phát hiện, từ bao giờ đã sớm không thể bỏ xuống?






Mùa thu, bầu trời đầy mây, mặt đường dưới ánh đèn hiện lên ánh sáng trắng bệch. Một làn gió nhẹ thoảng qua như hơi thở, cảm giác mát mẻ. Gót giầy kia sao tự nhiên như bị lệch khiến nàng đi như lâng lâng, nhưng đáy lòng lại đang lặng im đau đớn. Tại sao mình lại giận dữ? Tại sao người đó lại là anh? Từ bao giờ nàng thản nhiên phát giận trước mặt anh mà không hề hay biết?
Không biết lê chân qua bao nhiêu góc đường mới đến bến xe bus, trạm dừng nhốn nháo đông đúc, bên cạnh có người hút thuốc, nàng ôm mũi rời ra xa. Nàng vốn nhạy cảm với mùi khói thuốc, mà khách hàng nào lại không ít thì nhiều dính đến thuốc cùng rượu đâu? Nếu phơi bày tư thái cười nhạt này, còn có ai muốn ký hợp đồng với nàng nữa không? Nhưng gần đây, càng ngày nàng càng chán ghét cái mùi đục ngầu không chịu nổi này, khiến cho người ta khó chịu hít thở không thông, suy nghĩ miên man lại chợt nhớ tới ai kia, trên người thoảng qua hương bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái, tinh thuần tự nhiên.
Có xe ở ngã tư đối diện quay ngoặt hướng đến bên này, nàng đang mải suy nghĩ, xe chiếu thẳng đèn vào người nàng cũng chỉ hơi hơi nheo mắt. Không ngờ xe dừng lại bên cạnh nàng, qua cửa kính phản quang nàng chỉ thấy mái tóc của mình khẽ bay trong gió. Cửa kính xe hạ xuống, “Lên xe.” Lại chỉ là một câu đơn giản cô đọng.
Phía sau xe bus đang chậm rãi đi tới, đèn xe đảo qua mặt của nàng, “Tôi đi xe bus.” Thấp giọng nói một câu xong đi thẳng tới phía trước đứng đợi.
Anh nhìn chằm chằm bóng dáng của nàng, giống như vừa rồi quay đầu xe trở về, cố nén nhưng vẫn không thắng được thanh âm ở tận đáy lòng sâu thẳm, mở cửa xe đi đến. Hôm nay anh đi lại không được tự nhiên, không đi nhanh tiêu sái như ngày thường, mỗi bước đi đều cứng ngắc khó coi, bên cạnh có người chỉ trỏ, đem điểm yếu của mình lộ ra trước mặt người khác, đương nhiên không phải không biết điều đó, nhưng anh cũng chỉ có thể đi nhanh thêm 1 chút.
“Em không dám hi vọng vào tình yêu xa vời, nhưng lại từng bước từng bước nhận sự mê hoặc của anh, ỷ lại vào anh,


XtGem Forum catalog