Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3465 lượt.

ẳng của cô, để chúng vòng lên cổ mình, mà tay mình thì chà xát da thịt mềm mượt của cô.
Dán sát vào môi cô, nhẹ nhàng mở miệng, "Như thế này có tốt hơn chút nào không?"
An Nhiên không nói lời nào, căng thẳng đến độ tim đập thình thịch, trong lòng thầm mắng, tốt, tốt con khỉ, thế này cô càng căng thẳng có được hay không!
Không đợi cô trả lời, khóe miệng Tô Dịch Thừa chậm rãi cong lên, sau đó vào giây phút An Nhiên định đẩy anh ra, bàn tay đang nắm thắt lưng mảnh khảnh của cô chợt nắm chặt lại, kéo cô đâm vào người mình, hai người dính sát vào nhau.
"Hư..." An Nhiên rên lên tiếng, nhưng mà đúng lúc đó môi anh thuận thế tiến vào trong miệng cô, đầu lưỡi cuốn lấy đầu lưỡi cô, cho cô một nụ hôn nóng bỏng và mất hồn chuẩn nhất.
Cho đến khi An Nhiên vì nụ hôn nóng bỏng này mà có chút không thở nổi, Tô Dịch Thừa mới buông cô ra, nhưng không đợi An Nhiên đứng dậy, môi anh lại đặt lên, dây dưa còn nóng bỏng hơn vừa rồi. Chân bước dần từ phía ngoài đến chỗ vòi hoa sen, sau đó để nước ấm kia từ trên giội xuống người họ, nước dọc theo tóc, theo gương mặt, vì hôn cho nên có một phần theo đó mà chảy vào miệng bọn họ, nhưng bọn họ cũng không quan tâm.
An Nhiên không biết mình tắm rửa như thế nào, bởi vì đến khi thực sự tắm rửa thì cô đã mệt đến không muốn nhúc nhích nữa.
Mơ mơ màng màng bị người khác đánh thức, thì đã nằm trên giường, đã thay quần áo ngủ, thấy Tô Dịch Thừa mặc đồ ngủ ngồi cạnh giường, nửa ôm lấy cô, để cô tựa vào ngực mình, sau đó bưng chén trà giải rượu ở trên tủ đầu giường lên, dịu dàng nói bên tai cô: "Nào, ngoan, uống trà, nếu không ngày mai thức dậy sẽ rất khó chịu ."
An Nhiên mơ mơ màng màng, chưa hoàn toàn tỉnh táo, nghe nó là trà, chân mày bất giác nhíu chặt lại, ngậm chặt miệng, lắc đầu. Cô ghét nhất là đắng gì đó, cô thà nhức đầu khó chịu chứ không muốn uống trà đắng.
Thấy cô trẻ con như vậy, Tô Dịch Thừa thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, lại chỉ có thể dùng phương pháp đối phó với trẻ con để đối phó với cô, đưa trà đến gần miệng cô, nói: "Không đắng, thật, anh cho thêm đường."
Nghe vậy, An Nhiên khẽ mở mắt, nhìn anh, như là đang xác nhận độ tin cậy lời anh nói, một lúc lâu, mới từ từ há miệng, Tô Dịch Thừa cẩn thận bưng chén đến gần miệng cô, sau đó từ từ cho cô uống.
Một chén trà giải rượu uống đến thấy đáy, An Nhiên thật sự là vô cùng mệt mỏi, cực kỳ buồn ngủ, vừa mới uống xong, đã ngã xuống giường ngủ tiếp.
Tô Dịch Thừa dịu dàng cười khẽ, đưa tay vén sợ tóc cản vươn vào mắt cô, sau đó một lần nữa đắp chăn cho cô, rồi mới bưng cái chén ra khỏi phòng.
Sau khi rửa sạch cái chén, rồi vo ít gạo cho vào nồi cơm điện, đặt chế độ nấu cháo, làm xong mới trở về phòng, từ bên khác leo lên giường, nằm xuống cạnh cô, một tay vòng qua cổ cô, để cô gối đầu lên cánh tay mình, một tay kia mò vào trong lòng, giúp cô điều chỉnh vị trí cho thoải mái.
An Nhiên cọ cọ, rù rì nói: "Không ngọt."
Tô Dịch Thừa sửng sốt thật sửng sốt, lúc này mới kịp phản ứng ‘không ngọt’ trong miệng cô là chỉ trà giải rượu vừa rồi, không khỏi bật cười lắc đầu. Nhẹ giọng sủng nịch nói bên tai cô: "Đồ ngốc." Sau đó ôm cô cùng ngủ thiếp đi trong tiếng hô hấp của cô.
An Nhiên là bị đói mà tỉnh. Cho dù mí mắt nặng nề muốn dính vào nhau, nhưng dạ dày trống trơn, muốn ngủ cũng không ngủ được.
Lờ mờ mở mắt ra, thấy trước mắt là gương mặt tuấn tú được phóng đại kia, hai mắt nhắm nghiền, ngủ rất điềm tĩnh, như là trẻ con vậy.
Từ khi cô và anh chung chăn gối đến nay, đây là buổi sáng đầu tiên cô tỉnh lại mà anh còn nằm bên cạnh, bình thường thói quen làm việc và nghỉ ngơi của anh rất tốt, bất kể là đêm hôm trước ngủ sớm hay muộn thì đúng năm giờ mười lăm phút sáng hôm sau, anh sẽ tỉnh lại, sau đó là tập thể dục gần hai tiếng, rồi về rửa mặt mũi, làm bữa sáng vừa vặn cô thức dậy.
Thì ra lông mi của anh rất dài, xinh xắn như của con gái vậy, hơi vểnh lên, nhìn rất đẹp. Cô biết anh là một người đàn ông nhã nhặn, nhưng lại không khó phát hiện ra bề ngoài ôn hòa của anh thật ra chỉ là tỏ ra với người khác, mà lúc này anh ngủ dường như là dỡ xuống mọi đề phòng, khóe miệng khẽ vểnh lên, cả người nhìn như một đứa trẻ, ngây thơ, đáng yêu.
Đưa tay nhẹ nhàng miêu tả mi của anh, sau đó trượt xuống cái sống mũi cao thẳng, rồi tới đôi môi mỏng của anh.
Nhìn cánh môi không dày kia, nhớ tới chính vì nó tối hôm qua suýt nữa cô bị hôn đến không thở nổi, nghĩ đến liền bĩu môi, đùa dai vươn ngón giữa ra, nhẹ nhàng đặt lên môi anh, rồi muốn thu hồi, đột nhiên, anh bỗng dưng hé miệng, sau đó khẽ cắn ngón tay cô, nửa ngón tay bị anh ngậm vào trong miệng.
An Nhiên sợ hết hồn, đối diện với đôi mắt giảo hoạt kia, lúc này cô mới phát giác mình mắc lừa, tức giận bĩu môi, lên án anh: "Anh thế mà lại giả vờ ngủ!" Hành động thật hèn hạ!
Tô Dịch Thừa mỉm cười, ánh mắt cười cong tít lại: "Anh tỉnh, chỉ không mở mắt thôi." Nói xong, vừa dùng đầu lưỡi mút mút ngón tay của cô.
An Nhiên bỗng dưng đỏ mặt, hờn dỗi nói: "thả em ra."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cũng quyết đoán nghe lời thả cô ra, chẳng qua giây t


XtGem Forum catalog