Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3479 lượt.
ười phụ nữ kia là bạn thanh mai trúc mã của Trình Tường, trước khi lên đại học, mỗi ngày bọn họ đều ở cùng nhau. Trình Tường thích cô ta, thích từ hồi còn nhỏ, anh ấy nói từ khi anh ấy bắt đầu hiểu chuyện, nguyện vọng lớn nhất của anh ấy chính là lớn lên cưới cô ta làm vợ, nhưng anh ấy biết đây chỉ là ý nghĩ của anh ấy, vì Tiêu Tiêu không thích anh ấy, chỉ coi anh ấy là anh trai, Tiêu Tiêu vẫn thích người thanh niên cùng lớn lên với bọn họ, mãi đến khi thi vào đại học, hai người bọn họ rốt cục công khai quan hệ với người nhà và bạn bè, tình yêu của bọn họ nhanh chóng nhận được lời chúc phúc của mọi người, dù là người thân hay bạn bè, bao gồm cả Trình Tường. Cuối cùng Tiêu Tiêu và người đàn ông kia ra nước ngoài theo kế hoạch, mà Trình Tường khăng khăng ở lại, vào trường đại học của chúng ta."
An Nhiên chỉ lẳng lặng lắng nghe, không nói chen vào.
Lâm Lệ lại nhấp một hớp nước, tiếp tục nói: "Thật ra thì ta vẫn biết trong lòng anh ấy có bóng hình người khác, thậm chí vẫn biết mình chẳng qua chỉ là thế thân của cái bóng kia, nhưng mà ta không quan tâm, ta thực thực yêu anh ấy, ta không để ý anh ấy khăng khăng bảo ta để tóc dài, không quan tâm anh ấy bảo ta đừng nhuộm gì cả mà để tóc đen, thậm chí không để ý đôi khi anh ấy sẽ ngây người ra nhìn tóc ta, vuốt tóc ta mà cười ngây ngô, ta biết anh ấy đang nhớ tới người phụ nữ kia cũng có mái tóc như thế. Mà mấy năm nay, anh ấy đối xử với ta rất tốt, tốt đến mức ta suýt nữa quên mất, quên mất mình chẳng qua chỉ là thế thân của người khác."
"Lâm Lệ, sao mi lại ngu ngốc như vậy." An Nhiên đau lòng nhìn cô.
Ngước mắt, ép nước trở về, lắc đầu, "ta không cảm thấy uất ức, anh ấy cũng không hề để ta uất ức chút nào, nhiều năm như thế, ta có thể cảm giác được anh ấy yêu ta, khi anh ấy ôm ta, khi khẽ gọi tên ta, ta biết anh ấy không phải là không có tình cảm với ta, anh ấy cũng yêu ta."
"Nếu anh ta yêu mi, vậy tại sao anh ta còn lằng nhằng với người phụ nữ kia." An Nhiên chất vấn. Bất kể hồi đó như thế nào, hiện tại mới là quan trọng, nếu anh ta yêu Lâm Lệ, vì sao lần này Tiêu Tiêu quay về, anh ta lập tức chạy đến bên cô ta, phải biết rằng, hiện tại Lâm Lệ còn mang đứa con của bọn họ, vài ngày nữa bọn họ sẽ kết hôn!
"Anh ấy chỉ chăm sóc cô ta, Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu ở Mĩ bị tổn thương rất lớn, người kia, người đàn ông cùng lớn lên với bọn họ hư hỏng rồi, đã yêu một du học sinh Trung Quốc khác, mà khi Tiêu Tiêu rời đi mới biết mình đang mang thai, lần đó khi mi gặp phải Trình Tường ở bệnh viện là tâm trạng Tiêu Tiêu kích động nên không cẩn thận mà động thai, buộc phải ở lại bệnh viện dưỡng thai, mà cha mẹ của Tiêu Tiêu đã di dân sang Canada từ mấy năm trước, ở đây, trừ Trình Tường, cô ta không còn người quen khác." Đây toàn bộ những gì Trình Tường nói cho cô biết .
"Lâm Lệ, mi đang lừa mình dối người!" An Nhiên nhìn cô, hốc mắt phiếm hồng.
Hít mũi một cái, Lâm Lệ cười ra tiếng, lắc đầu, nói: "Ta lựa chọn tin tưởng, chỉ là muốn cho anh ấy và mình thêm một cơ hội." Nói xong, nước mắt không khống chế được nữa chảy xuống, nói, "An Nhiên, ta và anh ấy đã quen nhau mười năm, không phải là một năm hai năm, đời người có thể có bao nhiêu lần mười năm, chúng ta đã hai mươi tám tuổi rồi, trước mười tuổi thậm chí chúng ta không hiểu yêu là gì, trước mười tám tuổi, chúng ta vẫn sống trong tình yêu của cha mẹ, sau mười tám tuổi, ta dùng toàn bộ mười năm nay để yêu anh ấy, có thể nói ta đã giành quá nhiều tinh thần và tình cảm vào người đàn ông này, bây giờ đột nhiên bảo thu lại, sao có thể, sao có thể nói thu lại là có thể thu lại."
An Nhiên nhìn cô ấy, nước mắt tuôn rơi còn nhiều hơn cô ấy, che miệng, một câu cũng không nói nên lời. Cô chứng kiến chặng đường mười năm nay của cô ấy và Trình Tường, nên còn rõ hơn ai hết, cô ấy đã tốn bao thời gian và tình yêu với Trình Tường.
An Nhiên không biết nên nói gì, "Lâm Lệ, mi thật ngu ngốc." Cô đau lòng cho Lâm Lệ, thương tiếc cô yêu ngu ngốc như vậy.
Lâm Lệ cười, trên mặt còn vươn nước mắt, nói: "Để ta, để ta ngốc một lần đi, nhưng mà mi yên tâm, lần này ta sẽ không bị tổn thương nữa, đau nhất cũng là như thế này, chúng ta sẽ kết hôn, chúng ta còn có đứa con, Trình Tường là một người đàn ông có trách nhiệm."
An Nhiên nhìn nàng, rút cái khăn giấy trên bàn ra đưa cho cô: "Đáng giá không?"
Lâm Lệ gật đầu, trịnh trọng, nói: "đáng giá!"
An Nhiên không nói thêm gì nữa, nhẹ gật đầu, sợ cô ấy khó chịu, nên quyết định chấm dứt đề tài ở đây, đưa tay lau đi nước mắt trên khóe mắt cô ấy, sau đó cầm đôi đũa trước mặt cô ấy, bỏ giấy bọc bên ngoài ra, đưa đũa cho cô ấy, cố gắng nở nụ cười, nói: "Ăn đi, ăn xong ta với mi đi thử áo cưới."
Lâm Lệ gật đầu đồng ý, nhận lấy đôi đũa trong tay cô, nhìn cô cười ra tiếng.
An Nhiên cũng cười, chẳng qua là cười cười, giọt lệ trong hốc mắt không ngăn được chảy xuống. Cô chỉ hy vọng, Trình Tường nói thật, mà Lâm Lệ sẽ không bao giờ bị tổn thương nữa.
Cả bữa cơm, khoảng mười mấy món ăn, dường như không hề được đụng mấy đũa, nhiều món ăn còn không được đụng vào, còn nguyên như vừ