Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3326 lượt.

ỏ, mắt nhìn thẳng vào phía bên kia tấm thảm, tay hai bên hông nắm thật chặt, tiết lộ cảm xúc lúc này của anh.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ căng thẳng như thế, thậm chí căng thẳng đến nỗi lúc này người chủ trì trên đài nói gì anh cũng không biết, ánh mắt chỉ nhìn thẳng về phía trước, tiếng hét ầm ĩ xung quanh anh không hề cảm nhận được. Cho đến khi cửa căn phòng nghỉ kia mở ra, một người mặc áo cô dâu màu trắng đi từ bên trong ra ngoài, tay cầm bó hoa, nhìn anh tươi cười đi về phía này, khuôn mặt vốn đang cứng ngắc lúc này mới nở nụ cười.
An Nhiên khoác tay cha, tâm tình vốn đang căng thẳng khi nhìn thấy Tô Dịch Thừa đứng bên kia tấm thảm đỏ, thì cả người thả lỏng ra, tâm trạng bỗng nhiên bình tĩnh hơn, chỉ cần nhìn chằm chằm anh, dường như thế giới này chỉ còn hai người họ.
"Ầm —!" Khi An Nhiên bước vào cổng hoa thì pháo hoa được bắt ra, giấy và sợi ruy băng màu bay bay khiến trở thành màn sương che mắt An Nhiên, đồng thời cũng kéo ý thức cô trở về, tất cả khách khứa có mặt dồn mắt về phía cô, trong tiếc vỗ tay rất sôi nổi.
Nụ cười trên mặt không cứng ngắc như trước, rất tự nhiên khoác tay cha, đi thẳng về phía người đàn ông lúc này đang nhìn cô chăm chú, lần này cô muốn nói cho anh biết ba chữ kia.
Tô Dịch Thừa cảm thấy cánh cổng hoa cách mình không quá ba mươi mét lúc này đặc biệt xa xôi, như là chờ đợi ròng rã suốt một thế kỷ vậy, rốt cuộc cũng có người đặt tay cô vào lòng bàn tay mình, nắm tay cô, Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm cô. Hôm nay cô thật đẹp, đẹp đến mức khiến anh không nói nên lời, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô, Tô Dịch Thừa cảm thấy giờ phút này nội tâm mình có ham muốn hôn cô mãnh liệt.
Cho nên khi mọi người bật ra tiếng kinh hô thì Tô Dịch Thừa mới giật mình, thì ra mình không chỉ là muốn, mà thực sự đã làm như thế rồi.
Dán môi lên môi cô, nhìn cô còn chưa kịp phản ứng mà trợn to mắt, khóe miệng cong lên thành vòng cung đẹp mắt, dán vào môi cô nỉ non: "nhắm mắt lại."
Kịp phản ứng, An Nhiên đưa tay khoác lên hông anh, khẽ cười nhắm mắt lại, bất kể tiếng kinh hô của mọi người chung quanh, chuyên tâm ôm hôn anh.
Một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới buông cô ra, nhìn đôi môi bị anh hôn đến bóng nhẫy, ý cười trên miệng càng lớn hơn.
Người điều khiển chương trình trên đài trêu ghẹo: "xem ra không cần những thủ tục rườm ra kia, cô dâu chú rể đã sớm không đợi được nữa rồi, mọi người nói có đúng hay không a!"
"Đúng rồi!" Dưới đài có người hùa theo.
Sau đó mọi người cười rộ lên, nhìn rất náo nhiệt.
An Nhiên mặt mỏng, bị tiếng cười làm đỏ mặt lên.
Tô Dịch Thừa thì trái lại, không thèm để ý mọi người xung quanh giễu cợt, nhìn An Nhiên, vẻ mặt thâm tình.
"Nếu cô dâu chú rể đã không chờ được nữa, vậy chúng ta mau chóng mời bọn họ lên đây có được không?" Người điều khiển chương trình lớn giọng hỏi.
Cũng không biết là người nào khởi đầu, phía dưới đồng thanh hô lên: "ôm lên đi, ôm lên đi, ôm lên đi. . . . . ."
Đối yêu cầu này, Tô Dịch Thừa cũng rất thích ý, khom lưng định ôm An Nhiên, nhưng lại bị An Nhiên lo lắng ngăn lại, lắc đầu nói: "rất nặng!" Bây giờ cô không giống như trước kia, cô còn đang có em bé đấy!
Tô Dịch Thừa chỉ cười, cúi xuống ôm lấy An Nhiên, đứng tại chỗ bồng cô lên vài vòng, An Nhiên ôm chặt cổ anh, sợ hãi hô lên: "a! ——"
Sau khi xoay vài vòng, Tô Dịch Thừa nói bên tai cô: "nặng nữa anh cũng ôm được!"
Khách khứa cũng không ngồi yên, tất cả đều ào ào đứng dậy nhiệt liệt vỗ tay, đám người khen ngợi Tô Dịch Thừa đủ kiểu.
Ôm An Nhiên lên bục người điều khiển nghi thức, sau đó để cô xuống, một lần nữa nắm chặt tay cô. Màn hình LED điện tử đang chiếu ảnh hai người chụp lần trước, còn lại đa số là ảnh cuộc sống sinh hoạt, có những ảnh mà An Nhiên thậm chí chưa từng nhìn thấy.
Theo kế hoạch đám cưới có hai cái mic phân ra cho hai người bọn họ, sau đó người điều khiển chương trình lại mở miệng, đều là các lời chúc phúc và trêu đùa, không ảnh hưởng đến toàn cục, nhưng khiến người dưới đài phì cười.
"Hôm nay dưới sự chứng kiến của nhiều người thế này, chú rể của chúng ta hãy làm một màn tỏ tình thâm tình với cô dâu nào." Người điều khiển chương trình kia vừa nói vừa ra hiệu với mọi người dưới đài: "mọi người nói muốn hay không!"
"Muốn, cái này nhất định muốn!" Dưới đài vẫn có người hùa theo, tâm tình rất phấn khích.
Tô Dịch Thừa giơ tay lên, để cho phía dưới an tĩnh, sau đó xoay người lại nhìn An Nhiên, ánh mắt tâm tình.
An Nhiên hơi hồi hộp, tay được anh nắm hơi đổ mồ hôi, trái tim trong ngực cũng đập mạnh lên.
Nhìn vào mắt cô, Tô Dịch Thừa thâm tình nói: "An Nhiên, cám ơn em hôm nay bằng lòng mặc áo cưới này vì anh. Có lẽ anh không đủ lãng mạn, bình thường cũng không thể có nhiều thời gian ở bên em, thế nhưng cho phép anh hôm nay, trước mặt mọi người, cho em một lời thề nguyện, thề rằng cả đời này sẽ đặt em trong lòng, thề rằng cầm tay em vĩnh viễn không buông ra, thề rằng dù chúng ta có già đi thì anh vẫn sẽ yêu em như hiện tại, cho nên em đồng ý cầm tay anh trải qua các mùa xuân hạ thu đông từ nay về sau được chứ