Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3302 lượt.

ược tình cảnh khi đó, cô quá rõ ràng tâm tình anh muốn con gái như thế nào, lúc mang thai vẫn cố chấp nói là con gái, mua tất cả quần áo đồ dùng cũng là cho con gái, thậm chí Lâm Lệ nói trong bụng của cô là con trai, anh cũng rất trẻ con và cố chấp, thậm chí ngay cả nhũ danh cũng đã chuẩn bị tốt lắm, gọi Y Y Nha Nha. Bất quá thiên ý trêu ngươi, sinh đôi, thế nhưng cả hai đều là con trai, anh quả thật là quá buồn bực đi.
Đợi An Nhiên cùng hai tiểu bảo bối xuất viện đã là chuyện tình một tuần lễ sau, cũng không giống như trên ti vi nói những thứ kia ở trong tháng ở cữ, xem những thứ đó càng khiến họ lo lắng là chăm sóc lại không đủ chu đáo.
Cho nên sau khi về nhà An Nhiên đang trong tháng trực tiếp do Lâm Tiểu Phân cùng Tần Vân thay phiên hầu hạ, mà hai kim tôn của Tô gia thì do dì Lý cùng thím Trương hỗ trợ chăm sóc.
Mà trải qua mấy ngày thích ứng, Tô Dịch Thừa rốt cục cũng có thể từ từ đón nhận anh đời này nhất định không thể có con gái, bất quá đối với việc An Nhiên sinh đôi hai đứa con trai, Lâm Lệ đã mượn cơ hội này ở trước mặt Tô Dịch Thừa đắc ý hồi lâu.
Tối hôm đó, An Nhiên chia ra cho hai đứa nhỏ bú sữa, sau đó để cho thím Trương cùng dì Lý chia ra ôm đi dỗ ngủ.
Tô Dịch Thừa hết bận từ trong thư phòng đi ra ngoài, lúc trở lại trong phòng An Nhiên đang ngồi ở trên giường lấy giấy ăn lau chùi bộ ngực của mình, hai đứa nhỏ mới ăn xong, bây giờ còn có chút ít sưng, sữa tươi không ngừng từ bộ ngực tràn ra. Lộ ra kia bộ ngực tuyết trắng khiến Tô Dịch Thừa nhìn cả người có chút ‘hỏa’.
Tiến lên, ngồi xuống ở đầu giường, trực tiếp một tay kéo An Nhiên ôm vào trong ngực, cúi đầu chôn ở vai của cô, rầu rĩ nói: "An Nhiên, em đang hấp dẫn anh sao." Trời mới biết từ sau khi cô mang thai bảy tháng, anh nhẫn có bao nhiêu cực khổ. Bây giờ còn để cho anh thấy hình ảnh như vậy, đối với anh mà nói quả thực chính là một loại đau khổ, thật sự là quá tàn nhẫn.
An Nhiên buồn cười cười ra tiếng, đột nhiên cảm giác được anh kéo qua tay nhỏ bé của cô thả vào nơi nào đó trên người của anh, thì cười không nổi nữa, đỏ mặt một tay đẩy anh ra: "Anh, anh điên ư?"
Tô Dịch Thừa thở dài, chỉ có thể bất đắc dĩ đứng dậy, từ trong tủ quần áo lấy ra quần áo đi tắm, trực tiếp vào phòng tắm.
An Nhiên nhìn về phía phòng tắm, có chút đau lòng cho anh, rồi lại không thể làm gì.
Lúc Tô Dịch Thừa từ trong phòng tắm đi ra, An Nhiên đang cầm một quyển từ điển Tân Hoa tựa vào đầu giường xem, hai đứa nhỏ này ra đời cũng sắp nửa tháng rồi, nhưng mà tên vẫn chậm chạp chưa có đặt, phía bệnh viện cũng đã gọi điện thoại tới thúc dục đi làm giấy khai sinh.
Tô Dịch Thừa dùng khăn lông xoa xoa đầu tóc, sau đó trực tiếp lên giường đem An Nhiên ôm vào trong ngực, nhẹ giọng ở trên đỉnh đầu của cô hỏi: "Còn đang suy nghĩ tên à?"
"Đúng vậy a, cũng phải nhanh chóng đi làm giấy khai sinh mới được, trong bệnh viện đã mấy lần gọi điện thoại tới." An Nhiên vừa nói, một bên lại lật một tờ.
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, đưa tay lấy từ điển ở trong tay cô thả vào một bên trên tủ đầu giường.
An Nhiên ngạc nhiên, quay đầu không giải thích được nhìn anh, "Sao vậy?"
Tô Dịch Thừa buông cô ra, để cho cô ngồi xuống, xoay lại nhìn nhau , nói: "An Nhiên, chúng ta nói chuyện một chút đi."
"Nói chuyện gì?" An Nhiên cau mày, nhìn vẻ mặt cùng bộ dạng nghiêm túc của anh lại càng có chút nghi ngờ.
"Nói chuyện tên của con một chút." Tô Dịch Thừa nói, nhìn ánh mắt của cô, vẻ mặt thật tình dị thường.
An Nhiên sửng sốt, theo bản năng phản xạ có điều kiện hỏi: "Anh đã có tên sao?" Đôi mắt ti hí kia nhìn có chút kích động.
Tô Dịch Thừa gật đầu, thật ra thì mấy ngày qua anh một mực nghĩ, đối với tên, anh đã có hai cái tên thích hợp, nhưng mà còn phải hỏi qua ý của cô.
"Thật a!" An Nhiên có chút vui mừng hô: "Vậy gọi là gì, mau nói cho em biết." Bọn em tìm trong từ điển chừng mấy ngày rồi, cũng không nghĩ ra lấy tên gì mới tốt cho hai đứa nhỏ, vào lúc này mới thắm thiết cảm nhận được, việc chọn tên cho đứa nhỏ thật sự chính là một kỹ thuật sống, phí sức cũng phí não.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng, nói: "Anh nghĩ để cho hai đứa nhỏ chia ra cho họ của hai người."
Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt, có chút ngơ ngẩn không biết rõ lời này của anh có ý gì, ngạc nhiên hỏi: "Cái này có ý gì?"
Tô Dịch Thừa cười nhạt nói: "Anh nghĩ để cho một đứa họ Tô, một đứa họ Cố." Thật ra thì cái ý nghĩ này ngay từ lúc biết được An Nhiên mang thai đôi cũng đã có, ba Cố vì An Nhiên mà không có cơ hội có đứa nhỏ ruột thịt của mình, hơn nữa lại càng bỏ ra toàn bộ, tình thương của người cha như vậy làm cho người ta rất cảm động, ông chỉ có An Nhiên là con gái một, mà anh là chồng của An Nhiên, tự nhiên là con rể của Cố gia, cho nên anh muốn cho Cố gia tiếp tục kéo dài.
"Vì, vì sao?" An Nhiên nhìn anh, trong mắt không khỏi có chút ấm áp, thật ra thì cái ý nghĩ này ban đầu lúc cô mang thai đã có, lúc trước cũng nói chuyện cùng với mẹ, lại bị mẹ cự tuyệt, bởi vì bà lo lắng nhà giàu giống như Tô gia vậy người ta không thể nào đem cháu đích