Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3385 lượt.
Tô Dịch Thừa thỏa hiệp nói.
Nhận thấy được quái lạ, Diệp Tử Ôn hỏi: “Cậu vội như thế làm gì?” Căn nhà hiện nay đã ở nhiều năm rồi, coi như có thêm một người, thì cũng không đến mức chen chúc, huống chi, người này lại là phụ nữ, chia nửa giường là được, không cần chia phòng.
Tô Dịch Thừa im lặng một lát, cuối cùng nói: “Hiện tại Lăng Nhiễm ở cùng một tòa nhà với mình.”
Thoáng một cái, bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn im lặng, anh có quen biết Lăng Nhiễm, thật ra thì bốn người bọn anh, Tô Dịch Thừa, Chu Hàn và Lăng Nhiễm từ nhỏ lớn lên với nhau, anh và Tô Dịch Thừa cùng ở trong đại viện quân khu, mà Lăng Nhiễm và Chu Hàn là đại viện cơ quan, đại viện cơ quan và đại viện quân khu chỉ cách nhau hai con đường, khi đó trẻ con luôn ầm ĩ với nhau, chia ra hai phái đại viện quân khu và đại viện cơ quan, ai cũng không xâm lấn ai, một hôm trên đường đi học về, Tô Dịch Thừa lái xe đạp không cẩn thận đâm vào một tiểu nữ sinh ở phía trước, mà vừa đúng lúc Chu Hàn đi ngang qua nhìn bé con bên đại viện cơ quan mình bị bắt nạt, không nói không rằng liền tiến lên đánh đấm, coi như là không đánh nhau thì không quen biết, cũng từ đó trở đi, Tô Dịch Thừa và Chu Hàn trở thành bạn tốt, sau đó quan hệ của trẻ con hai đại viện dần trở nên hòa bình rồi, mà tiểu nữ sinh năm ấy bị Tô Dịch Thừa bất cẩn đâm vào không phải ai khác, chính là Lăng Nhiễm.
Về sau đám con trai bọn họ cùng nhau chơi đùa, leo núi, đá cầu các loại, mà cũng từ đó Lăng Nhiễm trở thành cái đuôi nhỏ của Tô Dịch Thừa, chỉ cần Tô Dịch Thừa ở đâu, cô bé sẽ xuất hiện ở đó. Sau này, tự nhiên hai người cũng qua lại với nhau, qua mấy năm yêu đương, thậm chí người lớn hai bên đã nhận định hai đứa là con dâu và con rể của mình, vào một ngày, khi Tô Dịch Thừa lôi kéo anh chạy vào các cửa hàng trang sức ở Giang Thành để mua một chiếc nhẫn cầu hôn Lăng Nhiễm thì sự kiện kia xảy ra, cuối cùng chiếc nhẫn bị Tô Dịch Thừa tức giận ném vào sông Thanh Giang, mà Lăng gia thì không tiếc cắt đứt quan hệ với Lăng Nhiễm, sau cùng Lăng Nhiễm được Chu Hàn đưa ra nước ngoài. Còn Tô Dịch Thừa mấy năm nay cũng không bàn tính gì chuyện tình cảm, bên cạnh cũng không xuất hiện người phụ nữ nào khác.
Qua một lúc lâu Diệp Tử Ôn mới lên tiếng: “Mình sẽ gắng sức.”
“Cám ơn.” Tô Dịch Thừa nói cám ơn xong, sau đó liền ngắt máy. Lại quay đầu liếc nhìn tòa nhà công ty ‘Chân Thành kiến trúc’, rồi quay người lại khởi động xe rời đi.
An Nhiên vừa đến phòng làm việc, đặt túi xách xuống, thì cửa phòng làm việc đã bị gõ vang, Hoàng Đức Hưng đẩy cửa đi vào, vẻ mặt mỉm cười nhìn cô.
An Nhiên đứng lên, “Tổng giám, tìm tôi có việc?”
Hoàng Đức Hưng cười giơ tay lên ý bảo cô ngồi xuống, tự mình kéo cái ghế ra ngồi xuống trước mặt cô.
“Chuyện ngày hôm qua tôi đã nghe nói, về chuyện ai có hành vi xấu xa xé rách bản thiết kế của cô như vậy, thì công ty nhất định sẽ điều tra đến cùng để cho cô một lời giải thích, điều này cô yên tâm đi.” Hoàng Đức Hưng nói như thế.
“Có đúng vậy không.” An Nhiên nhìn ông ta, chẳng qua là nhàn nhạt đáp, cô biết ông ta đang tạm ứng phó với cô, có tiến hành điều tra, nhưng kết quả thế nào lại là chuyện khác. “tôi đây sẽ chờ tin tức từ công ty.”
Hoàng Đức Hưng hài lòng gật đầu, lại nói, “thật ra thì mọi người đều biết rõ thực lực của cô, lần này sở dĩ công ty tiến hành cuộc so tài bản thảo chỉ muốn để cho một số người không cam lòng, chịu thua một cách tâm phục khẩu phục mà thôi, nhưng lại không ngờ có người lòng dạ hẹp hòi, gây ra chuyện như thế.”
An Nhiên chẳng qua là nhìn ông ta, không cười cũng không tiếp lời ông ta.
“Chiều hôm nay tôi sẽ hủy bỏ cuộc so tài bản thảo lần này, còn về phần bản thiết kế tòa thị chính, sợ là cô thiết kế không kịp rồi, như vậy trước tiên chỉ có thể dùng bản của Tiếu Hiểu thử xem sao.” Hoàng Đức Hưng vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của An Nhiên.
An Nhiên cong cong khóe miệng, nhưng lại không có ý cười, nói: “Tất cả đều nghe theo sắp xếp của công ty, tôi không có ý kiến gì.” Đối với sự thiên vị của ông ta dành cho Tiếu Hiểu, đã nằm trong dự kiến của cô, nên cũng chẳng lấy gì làm lạ.
Nghe vậy, Hoàng Đức Hưng gật đầu, hiển nhiên là vừa lòng với câu trả lời của cô. Sau đó đứng lên, ra đến cửa vẫn không quên nói: “Lúc nào thì mời Tô trợ lý cùng ăn một bữa cơm.”
An Nhiên chẳng qua là cười nhạt gật đầu, “Sẽ có cơ hội .”
Ăn trưa xong, khi đi phòng vệ sinh thì gặp Tiếu Hiểu cầm hộp phấn hướng về phía gương trang điểm lại. Thấy cô đi vào, khóe mắt nhìn cô một cái, rồi thu lại, tay cầm phấn vỗ vỗ lên mặt mình.
An Nhiên chỉ coi cô ta như không khí, lướt qua cô ta, trực tiếp đi vào trong sau đó xả nước, khi đi ra thì Tiếu Hiểu vẫn còn ở đó, lúc này đang cầm son môi bôi lên miệng mình, màu hồng tươi khiến người ta nhìn có chút chói mắt, cùng với khuôn mặt đánh phấn trắng toát, cộng thêm bộ công sở toàn thân màu đen, thời trang như vậy khiến An Nhiên không thể không liên tưởng đến máu tanh, phim kinh dị, cách trang điểm như vậy, An Nhiên thật không dám khen.
Ánh mắt không dừng lại trên mặt cô ta lâu, cô đến lavabo để rửa ta