Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3395 lượt.

có ý kiến gì, gật đầu hăng hái, căn dặn Tô Dịch Thừa đưa An Nhiên đi tham quan một chút.
Trên đường ra khỏi nhà, mặt An Nhiên vẫn chưa hết đỏ ửng, thấy thế khuôn mặt Tô Dịch Thừa càng tươi tắn, tâm tình thật là tốt.
An Nhiên hờn dỗi liếc anh một cái, hất tay anh ra, tự mình bước nhanh đi trước, trong lòng hối hận, sớm biết như vậy sẽ không quay về.
Tô Dịch Thừa mỉm cười, tiến lên nắm tay cô, nói: “Đi thôi, anh dẫn em đến phía sau núi xem một chút.”
Hai người nắm tay nhau đi dọc theo con đường đất, hai bên đường rất rộng, là đất thổ nhưỡng màu vàng, rất nhiều bùn cát, trên mặt đường có dấu vết lằn qua, hẳn là máy móc hoặc xe to lớn đi qua.
Thật ra thì phong cảnh hai bên đường rất đẹp, cánh đồng lúa mênh mông bát ngát, ngẩng đầu thấy màu xanh da trời hiếm thấy trong thành phố, môi trường ở đây rất trong lành, bầu không khí vô cùng sạch sẽ.
Thật ra thì ngọn núi phía sau trong lời nói của Tô Dịch Thừa cũng không tính là cao, 200m so với mặt nước biển, con đường được xây dựng đi vòng lên núi, nông dân địa phương làm nghề nông ở lưng chừng núi, mà đi lên nữa để nhìn xuống, xa xa có thể nhìn thấy bộ đội đang huấn luyện, có thể nghe thấy láng máng tiếng hiệu lệnh của họ, rất vang, cứ nghe như vậy cũng có phần chấn động.
“Sao hồi đó anh không tham gia quân ngũ?” An Nhiên xoay người hỏi Tô Dịch Thừa ở bên cạnh, hai đời Tô gia đều nhập ngũ, coi như là gia đình quân nhân điển hình, như vậy theo lý mà nói con cháu trong gia đình lớn lên làm lính là bình thường, mà anh lại bỏ quân theo chính, bỏ võ theo văn.
Tô Dịch Thừa sửng sốt, vì vấn đề này mà khẽ cau mày, một lúc lâu mới quay đầu nhìn An Nhiên nói: “Anh thích thách thức, ở lâu trong một hoàn cảnh sẽ sinh ra trung hòa với hoàn cảnh này, cuộc sống quân sự hóa từ nhỏ đã khiến anh chẳng khác gì người lính, làm lính mười mấy năm, anh muốn thay đổi môi trường mới, một môi trường khác hoàn toàn.”
“Anh rất thành công rồi, bây giờ là lãnh đạo, có bao nhiêu người muốn nịnh bợ anh đi.” An Nhiên trêu đùa nói.
Tô Dịch Thừa xoay người, đối mặt với cô, buồn cười nhìn cô, nói: “Vậy em muốn nịnh bợ anh sao?”
“Anh cần em nịnh bợ sao?” An Nhiên mỉm cười hỏi ngược lại.
Tô Dịch Thừa từ chối cho ý kiến gật đầu, “Dĩ nhiên.”
An Nhiên cũng gật đầu hiểu rõ, rồi lại nghiêng đầu một lúc lâu, ra vẻ buồn rầu nói: “Em hình như không có gì phải nịnh bợ anh, vậy phải làm sao bây giờ?”
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, “ai nha, cái này quả thật có chút không dễ xử lý.”
An Nhiên bị điệu bộ của anh chọc cười, sau đó ra vẻ chính trực nói: “Anh là đầy tớ của nhân dân, sao lại không biết xấu hổ muốn dân chúng nịnh bợ anh, Tô tiên sinh, vì dân phục vụ mới là sứ mệnh của anh a!” Khẽ bĩu môi, vẻ mặt thật nghiêm túc.
Tô Dịch Thừa gật đầu, nói: “Có lý.” Sau đó nhìn cô một chút, lại nói: “Anh nghĩ anh biết phải làm sao rồi.”
An Nhiên tò mò, theo bản năng hỏi ngược lại: “cái —” chữ gì còn chưa ra khỏi miệng, miệng cô đã bị người che lại, sau đó không nói nổi ra chữ nào nữa, nụ hôn nóng bỏng giống như buổi trưa, Tô Dịch Thừa nhắm hai mắt mút lấy cô, tay từ từ xoa cái eo nhỏ của cô.
An Nhiên có phần tức giận, nhưng không tránh khỏi nụ hôn nóng bỏng của anh, dưới sự khiêu khích của anh, đầu lưỡi nhảy múa theo anh.
Cũng không biết qua bao lâu, rốt cuộc Tô Dịch Thừa thoả mãn, mới thả cô ra, bộ ngực phập phồng, hô hấp có chút dồn dập và rối loạn, ôm lấy An Nhiên để hai người yên tĩnh lại.
Một lúc lâu, rốt cục An Nhiên ở trong lòng anh điều chỉnh xong hô hấp của mình, sau đó có chút oán giận đập đập Tô Dịch Thừa, nói: “Anh làm gì thế lại tập kích bất ngờ như vậy.” May mà ở đây không có người nào, nếu không, có người nhìn thấy, cô thật sự là mất mặt.
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, mặc kệ cô vỗ mình, không đau cũng không ngứa, sau đó nở nụ cười thấp giọng nói bên tai cô: “Vừa rồi em vừa bĩu môi như là muốn mời anh hôn em, cho nên vì thể theo nguyện vọng của nhân dân, người đầy tớ như anh, đương nhiên là phải hoàn thành trách nhiệm của mình.”
“Em đâu có!” An Nhiên kháng nghị, mắt hạnh trừng mắt nhìn anh, nhưng chính mình không hề phát giác, giờ phút này cái miệng nhỏ nhắn nhỏ nhắn kia bất giác cong lên.
Tô Dịch Thừa phì cười, nhìn cô chăm chú hỏi, “Em lại đang mời anh sao?”
An Nhiên theo bản năng vội vàng che miệng lại, hờn dỗi trợn mắt nhìn anh, đỏ mặt quay lưng đi.
Khi bọn họ quay về đại viện đã là nhá nhem tối, mặt trời lặn xuống phía sau núi, ráng chiều còn sót lại chiếu sáng đỏ cả chân trời. Tiếng kèn lệnh từ đàng xa truyền đến, khẩu lệnh chiến sĩ cũng đặc biệt vang dội
Lính gác cổng tiểu Trương nhìn thấy bọn họ, vẫn cao giọng gọi anh trai, chị dâu, nụ cười thật thà chất phác làm rung động người khác.
Nhưng mà nhìn chiếc xe dừng trước cửa đại viện khiến Tô Dịch Thừa hơi ngẩn người, chân mày thoáng cái nhíu chặt.
An Nhiên phát giác anh khác thường, liền quay đầu nhìn chiếc xe kia một chút, là một chiếc xe Audi, cô không hiểu xe lắm, nhìn không hiểu là loại này có vấn đề gì, hỏi: “Sao thế, xe có cái gì bất thường sao?”
Tô Dịch Thừa lắc đầu,