Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3409 lượt.
ra ngoài.
Xong cơm tối, Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên mới từ đơn vị trở về, An Nhiên nói chuyện với hai người một lát mới trở về phòng, mà Tô Dịch Thừa thì bị gọi vào thư phòng.
An Nhiên ngồi trước bàn đọc sách trong phòng, tiện tay cầm quyển sách liếc nhìn, để giết thời gian.
Lúc này Lâm Lệ gọi điện thoại đến, nói Trình Tường đã về, cô nói với anh chuyện của đồng nghiệp An Nhiên rồi, Trình Tường nói không thành vấn đề, cứ bảo đồng nghiệp của An Nhiên trực tiếp liên lạc với anh, anh sẽ hỗ trợ xem có cái gì vừa ít mạo hiểm vừa thích hợp bỏ vốn đầu tư.
Tìm Trình Tường tham khảo chuyện đầu tư vốn chỉ là lấy cớ, lúc này An Nhiên cũng chỉ có thể trả lời qua loa, “Được, đến lúc đó ta sẽ cho cô ấy số điện thoại của Trình Tường, để cô ấy trực tiếp liên lạc với Trình Tường.”
Lâm Lệ thẳng thắn đáp ứng, tiếp theo hai người lại nói mấy chuyện linh tinh, sau đó An Nhiên nghe thấy tiếng Trình Tường gọi Lâm Lệ ở bên kia điện thoại.
“Ai nha, không thèm nghe mi nói nữa, tiểu Tường tử gọi ta.” Lâm Lệ nói xong liền muốn cúp điện thoại.
“Chờ chút Lâm Lệ!” Trước khi cô cúp điện thoại, An Nhiên bỗng gọi.
Lâm Lệ sửng sốt, hỏi: “Sao thế? Còn có chuyện gì?”
“Hả, không, không có gì.” An Nhiên do dự, không biết tại sao, trong lòng có cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.
“Hử?” Lâm Lệ ngờ vực.
“Mi, mi và Trình Tường vẫn tốt chứ?” An Nhiên thử hỏi.
“Hử? Có cái gì không nên tốt sao?” Lâm Lệ bị hỏi như bị lọt vào trong sương mù, nghe không hiểu.
An Nhiên cảm thấy mình hỏi thừa rồi, bọn họ quen biết hơn mười năm, không thể không tin vào nhân phẩm của Trình Tường, hẳn là mình đa nghi: “Không, không có gì, còn không phải là thấy lúc trước vì chuyện tin nhắn mà mi có khúc mắc a, cho nên hỏi bừa một chút.”
“Ai u, là hiểu lầm chứ sao. Huống chi lần này Trình Tường quay về, còn mua cho ta một cái vòng tay thạch anh rất đẹp, hôm nào ta cho mi xem.” Lâm Lệ có chút phấn khích nói, trong thanh âm không giấu được sự vui sướng.
An Nhiên cười khẽ, yên lòng, nói: “Mi chỉ biết bắt nạt ta, cả ngày khoe khoang Trình Tường nhà mi thương mi nhiều thế nào.”
“Tô tiên sinh nhà mi không thương mi sao?” Lâm Lệ hỏi ngược lại, sau đó ra vẻ nói: “Thế này đi, hôm nào hẹn Tô tiên sinh nhà mi đi ra ngoài, chị đây thay mi dạy bảo anh ta, để anh ta biết, sau lưng mi cũng có người, đừng hòng bắt nạt người của ta.”
“Ha ha.” An Nhiên phì cười ra tiếng, nói lia lịa: “được được được, hôm nào để mi dạy dỗ anh ta, cho anh ta biết ta còn có hậu thuẫn rất hùng hậu, xem anh ta còn dám bắt nạt người không.”
“Ừ, nhất định phải thế.”
Hai người lại tán dóc thêm một lát, rồi mới cúp cúp điện thoại.
Tắt điện thoại di động, An Nhiên bật cười lắc đầu, một lần nữa cầm lấy tập văn xuôi liếc nhìn. Đột nhiên, có người ôm lấy cô từ phía sau, An Nhiên giật mình kêu lên, “A! ——”
Người nọ cười nhẹ, hô hấp phả vào tai cô.
An Nhiên quay đầu, thấy Tô Dịch Thừa đúng lúc đang cười nhìn cô, không khỏi hờn dỗi lườm anh, “làm em sợ chết khiếp, anh đi không có tiếng bước chân sao?” Anh tiến vào từ lúc nào, sao cô không nghe thấy chút tiếng động nào.
“Sao, em đang nói xấu anh sao?” Tô Dịch Thừa ôm cô buồn cười hỏi.
“Em không có.” An Nhiên phủ nhận, cô không phải loại người lắm mồm, cũng không có thói quen nói xấu sau lưng người khác.
“Phải không?” Tô Dịch Thừa nhướng mi, hỏi ngược lại: “anh bắt nạt em khi nào? đối xử không tốt với em sao?”
An Nhiên sửng sốt chợt hiểu là vừa rồi anh nghe thấy mình nói chuyện điện thoại với Lâm Lệ, sau đó cái đầu nhỏ vận động, đánh đòn phủ đầu nói: “anh nghe lén người ta nói chuyện điện thoại!”
“Em cũng không khóa cửa, huống chi đây cũng là phòng của anh, coi như là khu vực công cộng của hai chúng ta, là em nói chuyện điện thoại ở nơi công cộng.” Hơn nữa còn nói vô cùng to, anh không muốn nghe cũng rất khó, như thế sao có thể coi là nghe lén.
“Em…” An Nhiên cứng họng, quả thật như thế, “nhưng, em chỉ nói đùa với Lâm Lệ a, anh không cần coi là thật.”
Tô Dịch Thừa cau mày, “Có đúng không, nhưng mà nghe giọng điệu của bạn em cũng không phải là nói đùa a, cô ấy nói lần sau gặp anh sẽ thay em dạy dỗ anh là sao?”
An Nhiên hơi hơi lùi ra phía sau, cô có dự cảm xấu, đặc biệt là khi hai người ở gần nhau như vậy, nhất là trong phòng không có ai khác, chỉ có hai người họ, vào thời điểm đêm tối như thế này!
Tô Dịch Thừa tự nhiên là nhìn ra ý đồ của cô, thản nhiên nhích lên phía trước, ôm cô càng chặt. Sắc mặt vẫn là biểu cảm hơi giận như thế, nhìn thẳng vào cô.
An Nhiên vô thức trốn tránh ánh mắt anh, có chút chột dạ nói, “em, em muốn muốn đi tắm rửa.” Vừa nói, vừa giãy dụa muốn tránh thoát khỏi cái ôm của Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa không thả ra, bình tĩnh nhìn cô, bởi vì An Nhiên giãy dụa, nên chân tay hai người cọ xát, cô mềm mại anh cứng rắn, đối lập rõ với nhau. Trong lòng có luồng khí nóng nhanh chóng dâng lên, dục vọng cũng theo đó mà đến. Nụ cười như có như không trên khóe miệng kia bỗng chốc trở nên cứng đờ, mất tự nhiên, mà đôi mắt thâm thúy lúc này đã nhiễm ngọn lửa cực nóng, nhiệt độ