Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3440 lượt.
đồ, nếu ngày nào đó, Trình Tường nhà mi không cần mi nữa, mi làm sao đây, chắc không phải là đòi sống đòi chết chứ."
Lâm Lệ cười khẽ, vẻ mặt không thèm để ý nói: "đúng vậy a đúng vậy a, ta chính là không có tiền đồ như vậy, nếu Trình Tường nhà ta thật không quan tâm ta nữa, ta thật có thể sẽ đòi sống đòi chết."
Nụ cười trên mặt An Nhiên cứng đờ, thoáng chốc không biết nên nói gì.
Lâm Lệ không chú ý tới sự thay đổi của An Nhiên, đột nhiên cô cảm thấy đói bụng, nói: "ai nha ai u, bé con nói nó đã đói bụng rồi muốn ăn cơm chiều, còn muốn mẹ nuôi đãi khách."
An Nhiên kịp phản ứng, vừa bực mình vừa buồn cười nhìn cô, nhưng vẫn cố tình xấu xa nói: "Ta mới không muốn đãi khách, mẹ con các mi đây là bắt tay lừa đảo."
"A, An tử, mi đã gần đại gia rồi, bị ta bắt chẹt một chút có sao đâu, nhanh lên một chút, nhanh lên chút, ta muốn một phần bánh ga tô ở đây, còn có bánh sừng bò, lại thêm một suất bánh pancake Việt Quất." Lâm Lệ không nhìn cô, trực tiếp gọi món
An Nhiên buồn cười lắc đầu, nhấn chuông gọi phục vụ, ngoài những món vừa gọi, cô còn thêm sushi rong biển.
Hai người ăn cơm chiều trong quán cà phê, vừa định đứng dậy rời đi, thì điện thoại của Lâm Lệ vang lên, là Trình Tường gọi tới, hỏi kết quả khám thai, hỏi cô có còn đang ở bệnh viện không, có muốn anh đến đón cô không.
Lâm Lệ khoe khoang tự đắc và An Nhiên nhíu mày, nói với Trình Tường hiện tại đang ở cạnh An Nhiên trong quán cà phê gần bệnh viện để ăn cơm chiều, còn cố ý nói anh không cần đến đón cô, nhưng thật ra cô muốn anh đến đón cô, vì cô muốn khoe khoang trước mặt An Nhiên xem bọn họ ngọt ngào và ân ái như thế nào.
Ở bên kia điện thoại Trình Tường ôn hòa cười khẽ, sau đó không nói gì khác đồng ý, bảo các cô đợi trong quán cà phê, khoảng mười lăm phút nữa sẽ đến.
Cúp điện thoại, Lâm Lệ đắc ý nhìn An Nhiên, nói: "Xem đi xem đi, tiểu Tường tử nhà ta chính là như vậy, không lúc nào không nhớ đến ta, vừa mới bận việc xong đã muốn đến đón ta, người đàn ông như thế ta làm sao có thể không lấy làm chồng a." Khi đang nói chuyện, trên khuôn mặt kia tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn, khiến người khác không đành lòng nói cho cô biết sự thật tàn khốc không phải như cô nghĩ.
An Nhiên cong cong môi, nhưng không có ý cười, cũng không nói gì.
Hai người lại ngồi đợi trong quán cà phê thêm mười bốn phút đồng hồ, mà Trình Tường quả thật đúng ở phút thứ mười lăm thì lái xe tới, xe dừng trước cửa quán cà phê, anh mở cửa xuống xe, sau đó đứng ngoài cửa, nhàn nhạt dịu dàng cười khẽ vẫy tay với bọn họ.
Lâm Lệ vui vẻ vẫy tay đáp lại anh ta, sau đó lấy đồ đạc của mình, ngoảnh lại thúc giục An Nhiên nhanh lên.
An Nhiên thu dọn đồ đạc xong đi theo cô ra ngoài, Trình Tường nhìn cô cười khẽ, "An Nhiên hôm nay không có việc gì sao?"
"Có a, nhưng mà thấy một mình Lâm Lệ đi khám thai nên không yên tâm, có bận đi nữa cũng không quan trọng bằng cô ấy." An Nhiên lành lạnh nói, giọng nói lãnh lãnh đạm đạm.
Trình Tường sửng sốt, tất nhiên nghe được ra hàm ý trong lời nói của cô, cười cười với cô, quay đầu nhìn Lâm Lệ, đưa tay nhẹ nhàng sửa sang đầu tóc giúp cô, hỏi: "Xin lỗi, là anh không đúng, bác sĩ nói thế nào? Đứa bé mọi thứ vẫn bình thường chứ?"
"Ừ, mọi thứ bình thường." Lâm Lệ cười đáp.
"Ví dụ là đứa bé thực sự xảy ra vấn đề gì, anh không ở bên cô ấy, bây giờ mới hỏi, có phải quá chậm không." An Nhiên nói.
Trình Tường sửng sốt, quay đầu nhìn cô, trong chốc lát không nói được câu nào.
Lâm Lệ tức giận trắng mắt nhìn An Nhiên, cười nói: "Hôm nay dì cả của An Nhiên đến rồi, đừng chấp với nó, chúng ta phải hiểu được sự bực bội của nó." Sau đó đưa tay khoác tay Trình Tường, làm nũng nói: "Đi thôi ông xã, chúng ta cùng nhau về nhà."
Trình Tường cười nhạt gật đầu, trước khi đi còn gật đầu với An Nhiên, sau đó mới xoay người rời đi.
"An tử, mi tự về đi thôi, chúng ta đi trước." Ngồi vào trong xe, Lâm Lệ ló đầu ra hét lên với cô.
An Nhiên chỉ gật đầu, khóe miệng khẽ cong lên, nhưng không có chút ý cười.
Nhìn chiếc xe màu đen của Trình Tường biến mất ở góc đường, An Nhiên mới thu hồi ánh mắt. Sau khi kết hôn chiếc xe Chery 8 của cô dường như không có bao nhiêu cơ hội được khởi động, buổi sáng đều là Tô Dịch Thừa đưa cô đi, tan tầm nếu anh có thời gian thì sẽ đến đón cô.
Không đón xe ngay lập tức, An Nhiên đi dọc theo đường phố không có mục đích, về chuyện Trình Tường phản bội cô không nói nên lời với Lâm Lệ được, sợ cô ấy đau lòng, có một số việc biết rất rõ nên nói, nhưng thủy chung cũng không mở miệng được.
"Ai..." Thở thật dài, rồi đứng ở đầu đường nhìn luồng người và xe cộ đi lại trên đường phố, An Nhiên không nói được lúc này mình có tâm tình gì.
Cũng không biết đã đi bao lâu, hay đi đến chỗ nào, khi giơ tay lên nhìn đồng hồ đã gần năm giờ chiều rồi, sợ Tô Dịch Thừa tan việc sẽ đến công ty đón cô, cho nên gọi cho anh nói chiều nay không cần đến công ty đón cô, nói mình đang ở bên ngoài, để mình tự bắt xe về.
Tô Dịch Thừa im lặng một lúc, chỉ dặn dò tự cô đi về cẩn thận, cũng nói tối nay mình không có xã giao