Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3447 lượt.
, tan việc sẽ về.
Thật ra thì An Nhiên biết anh đang lo lắng cho mình, lo lắng cô sẽ tự rút vào sừng trâu của mình mà không vui. Thật ra thì có một người như vậy quan tâm mình, làm cho mình vui vẻ thì thấy rất hạnh phúc, cô thấy rất may mắn vì bên cạnh mình có một người như vậy.
Tìm bến xe buýt lân cận, nghiên cứu tuyến đường một lúc lâu, mới xác định nên lên chiếc xe nào về nhà. Đứng chờ, cũng không biết là đứng đâu trên đường đón xe hay là làm gì, đợi hơn 10 phút đồng hồ cũng không thấy chiếc xe phải đợi đâu, xung quanh thì ngày càng nhiều người, may là gần đây có nhiều người tan tầm.
Đối diện bến xe buýt là một chuỗi tiệm cà phê, điều kiện cũng coi như là được, ở mỗi khu vực của Giang Thành đều có chi nhánh, ở gần trường học khi xưa của cô cũng có, bốn người cô, Lâm Lệ, Trình Tường và Mạc Phi thường xuyên ôn tập trong đó, có đôi khi từ trưa đến tối, ở đó không chỉ có cà phê mà còn có các loại món ăn, cho nên đói cũng không thiếu cái ăn.
Thời gian trôi qua thật thật nhanh, khi hồi tưởng lại đã là chuyện của nhiều năm trước, đã nhiều năm thế rồi, mọi người cũng không còn như khi đó, thật là kỳ diệu, thời gian thay đổi, con người cũng thay đổi, dường như không còn tìm được sự ngây thơ và trẻ con thưở nào nữa.
Trên con phố có một bóng hình quen thuộc lướt qua, An Nhiên hơi sửng sốt, vừa định mở miệng cất giọng gọi thì thấy phía sau người đó có một thân ảnh khác cũng nhanh chóng đuổi theo, hai người lôi kéo như là đang tranh chấp cái gì.
An Nhiên nhìn xung quanh, quay đầu quan sát hai bên xe cộ một chút, sau đó cẩn thận tránh ra đi về phía con đường đó.
"Ông đừng đi theo tôi, tôi không có chuyện gì nói với ông!" Lâm Tiểu Phân lạnh lùng nói.
"Tiểu Phân, bà hãy nghe tôi nói, năm đó tôi ——" người nọ còn muốn nói điều gì, nhưng liền bị bà ngắt lời.
"Đủ rồi, tôi không muốn nghe, khi ông quay đầu rời đi, sao không nghĩ như hôm nay, hiện tại quay lại thì được tích sự gì!" Lâm Tiểu Phân chỉ vào ông ta, tâm tình có chút kích động.
Người nọ giải thích, "Tôi có quay lại, tôi có trở về trong thôn, tôi ——"
"Mẹ." Phía sau bọn họ, An Nhiên lên tiếng gọi.
Vợ chồng nấu cơm
An Nhiên hơi bất ngờ khi gặp mẹ mình ở đây, còn bất ngờ hơn là người đàn ông đuổi theo quấy rầy mẹ mình cô cũng biết, chính là Đồng Văn Hải.
Sững sờ nhìn hai người đang cãi nhau trước mắt, cô nghe không hiểu nội dung hai người cãi nhau, nhưng nhìn thực tế trước mắt thấy họ có phần kích động.
"Mẹ." Cô ngắt lời hai người, rồi đi về phía bọn họ.
Đồng Văn Hải và Lâm Tiểu Phân đồng thời quay đầu, khi nhìn thấy An Nhiên đang đi về hướng bọn họ, cũng đồng thời sửng sốt. Dường như Lâm Tiểu Phân có chút luống cuống, bà không ngờ lại gặp An Nhiên ở đây, hơn nữa bên cạnh mình còn có Đồng Văn hải.
"Không, không có gì, mẹ, mẹ không biết ông ta." Lâm Tiểu Phân có chút bối rối nói.
Đồng Văn Hải than nhẹ, nhìn bà, rồi nói: "Tiểu Phân, tôi chỉ là muốn nói câu xin lỗi bà, sao bà phải tự làm khổ mình như vậy, năm đó —" không đợi ông ta nói xong, Lâm Tiểu Phân mắng mỏ ngắt lời ông ta.
"Ông im mồm ." Lâm Tiểu Phân mắng, cắn chặt đôi môi hơi run rẩy vì kích động.
Như thế, Đồng Văn Hải chỉ có thể im miệng, nhìn bà, vẻ mặt mang theo áy náy.
An Nhiên bước lên đỡ mẹ, hơi lo lắng gọi: "Mẹ."
Lâm Tiểu Phân giống như là đang sợ cái gì, kéo An Nhiên xoay người muốn đi, nói: "Đi, đi thôi, cha con sắp tan tầm rồi, mẹ, mẹ phải về nhanh nấu cơm."
Tuy An Nhiên nghi hoặc, nhưng cũng không nói gì nhiều, quay đầu nhìn Đồng Văn Hải một chút, liền tùy ý để Lâm Tiểu Phân kéo đi.
Dường như Lâm Tiểu Phân có chút bất an và sợ sệt, cánh tay kéo tay An Nhiên không ngừng run rẩy, rồi không ngừng quay đầu nhìn phía sau như là sợ Đồng Văn Hải đuổi kịp.
Thấy bà như thế, An Nhiên không khỏi có chút lo lắng: "Mẹ, mẹ không sao chứ?"
Lâm Tiểu Phân quay người lại, vội lắc đầu, nói, "Không, không có gì, mẹ, mẹ vội về nấu cơm cho cha con thôi." Lại nhanh chân hơn, bà cố gắn nặn ra nụ cười, nhưng mà nụ cười kia quá giả tạo, hoàn toàn không giấu được sự lúng túng và bất an của bà lúc này.
Tất nhiên An Nhiên biết bà đang lấy cớ, thật ra thì nhà họ bình thường ăn cơm tối tương đối muộn, thường thường phải sau 7 giờ, thậm chí thỉnh thoảng còn 8 giờ mới ăn. Bây giờ mới chưa đến 5 giờ, vội về nấu cơm tối chẳng qua là tùy tiện viện cớ.
Như là thật sợ Đồng Văn Hải đuổi theo phía sau, Lâm Tiểu Phân trực tiếp đón taxi ngồi lên.
Đóng cửa xe, xe rời đi, Lâm Tiểu Phân còn quay đầu nhìn phía sau một chút, xác nhận Đồng Văn Hải vẫn đứng chỗ cũ không đuổi theo, mới thở thật dài.
Trong xe, An Nhiên nhìn mẹ, nhịn không được hỏi: "mẹ, có phải giữa mẹ và Đồng cục trưởng có ..."
Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân liếc mắt đến đây, tâm tình vẫn có chút kích động, ác liệt nói: "mẹ không biết ông ta! Sau này con cũng không cần nhắc tới người này trước mặt mẹ!"
"Nhưng mà thấy hai người vừa —" An Nhiên còn muốn nói điều gì, lại bị bà ngắt lời.
"Mẹ nói không biết, ai biết ông ta độ