Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2608 lượt.
ba con nói! Ổng là người nhát gan! Yên tâm, mẹ đứng ở phe con, về sau cứ ở đây, xem Lạc Vân Hải có tới đón con hay không? Tới đón mà không dẫn cháu mẹ theo, mẹ sẽ đá nó ra ngoài, đừng mong được bước qua cửa!”
“Dạ! Tuyệt đối không thể nhượng bộ!” Hạ Mộng Lộ sục sôi ý chí chiến đấu, giơ cao quả đấm.
“Lần sau bà ta còn dám tới làm ầm ĩ, con không thể đánh, vậy để mẹ! Mẹ mua gậy đánh chó rồi, xem mẹ đánh chết bà ta!” Mẹ Hạ rút một cây gậy lớn dài chừng một thước ra khoe.
Hạ Mộng Lộ lập tức che miệng cười nói, “Đánh bà ta lệch cả mắt mũi!”
“Đại tiểu tiện không ý thức!”
Hai người càng nói càng hăng.
Hạ Hưng Quốc càng nghe mặt càng xanh mét, tại sao những người này luôn sợ thiên hạ không đủ loạn chứ? Nếu không do trước kia ông có lỗi với vợ, giờ này ông đã dạy dỗ bà một trận rồi!
Ông thông gia à, chuyện này phải làm sao đây?
Mới sắp xếp đồ đạc xong đã có người gõ cửa, mẹ Hạ nhìn qua mắt mèo, thấy là Lạc Vân Hải, thì nháy mắt lửa giận sôi trào, xoay người lôi cây chổi ra, vừa mở cửa đã bắt đầu đánh người, “Cậu tới làm gì? Hả? Dám bắt nạt con gái tôi này!”
“Mẹ, con tới giúp mọi người dọn đồ!” Lạc Vân Hải không ngừng lui về phía sau. Giờ anh mới cảm nhận được nỗi đau khổ nhiều năm của cha vợ!
“Không cần cậu giúp! Chờ cậu tới thì đồ đạc mốc meo hết rồi!” Mẹ Hạ chống nạnh quát. Nghĩ nhà họ Hạ dễ bắt nạt?
Lạc Vân Hải đành đáp, “Vậy con tới đón Mộng Lộ về!” Vừa nói vừa định bước vào.
“Cút ra ngoài!”
Mẹ Hạ đánh vào chân Lạc Vân Hải, giận dữ hét, “Không dẫn cháu tôi đến đây thì đừng mong đón Mộng Lộ về! Cậu có phải đàn ông không hả? Con mình không nuôi, mắc gì đưa người khác nuôi?”
Lạc Vân Hải khổ không thể tả, tức giận xoay người bước đi. Ở lại cũng chỉ tự rước lấy nhục, không bằng về trước nghĩ cách khác.
Hạ Mộng Lộ thấy Lạc Vân Hải bỏ đi, lập tức ôm mẹ Hạ hoan hô, “Mẹ oách quá! Giờ cha và mẹ ở đây, con đến nhà Lăng Phong lấy đồ qua!” Có mẹ cô ở đây, xem Trình Thất dám tới giương oai nữa hay không?
“Đi đi!” Mẹ Hạ tự hào ngẩng cao đầu. Lạc Vân Hải có mẹ, chẳng lẽ Hạ Mộng Lộ không có?
Hạ Hưng Quốc co quắp khóe miệng, thầm cầu Trình Thất đừng tới đây, nếu không chắc chắn sẽ có đánh nhau!
Nhà Kỷ Lăng Phong.
Hạ Mộng Lộ đang thu đồ đạc thì thấy di động rung, mở ra xem, là tin nhắn của con trai.
‘Mẹ, bà nội ngã bệnh, đang ở bệnh viện, hình như không thể cử động được!’
“Nhìn gì mà đờ đẫn vậy?”
Lam Băng và Kỷ Lăng Phong đưa đầu qua xem. Kỷ Lăng Phong đọc xong tin nhắn, cười to nói, “Ha ha ha, cái này gọi là báo ứng đó! Ha ha không ngờ bà già kia cũng có ngày này! Tốt nhất là ngủ mãi không dậy luôn đi!”
“Phốc!” Hạ Mộng Lộ cũng đưa tay che miệng. Đúng vậy! Tốt nhất là chết luôn đi!
“Nhìn hai người kìa, đúng là tiểu nhân đắc chí! Mộng Lộ, cô không tính đi thăm sao?” Lam Băng nhét di động vào tay Hạ Mộng Lộ.
Hạ Mộng Lộ nói một cách khinh bỉ, “Tôi đến không chừng sẽ làm bà ấy trực tiếp tức chết mất!” Cô không đến là vì tốt cho bà ta! Già rồi, không nằm trên giường cho khỏe, cứ chạy tới chạy lui làm gì? Đáng đời!
Ra khỏi nhà Kỷ Lăng Phong, Hạ Mộng Lộ lập tức cười không nổi nữa, vẻ mặt phiền muộn. Có lẽ vừa rồi Lạc Vân Hải muốn nói cho cô biết mẹ anh đang bệnh? Có nên tới thăm không?
Hạ Mộng Lộ suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc vẫn quyết định không đi. Trình Thất làm lớn như vậy, chắc chắn có rất nhiều người đến thăm, thiếu cô cũng không ảnh hưởng gì, hơn nữa quả thật cô không muốn đi tìm mắng.
Vả lại, nếu cô tới, nói không chừng bà ấy sẽ bệnh nặng thêm chứ chẳng ích gì! Thôi, tự cầu nhiều phúc đi!
Đó là một bức tranh nghiêng về trường phái phim hoạt hình, nét vẽ khá đơn giản, nhưng nội dung rất phong phú, chia làm mấy cảnh ngắn.
Cảnh thứ nhất là một cô gái sờ vào bụng dưới của một chàng trai, mặt chàng trai đỏ bừng, có vẻ kinh hãi.
Cảnh thứ hai, chàng trai tặng hoa cho cô gái, nhưng cô gái có vẻ rất hờ hững.
Cảnh thứ ba, hai người hôn nhau ở quán rượu, công ty, trong nhà, được miêu tả rất sống động.
Cảnh thứ tư, trên đầu cô gái viết con số ba mươi hai, chàng trai thấy vậy, vẻ mặt như bị sét đánh.
Thái Bảo Nhi lau khô nước mắt, lấy di động ra gọi cho mẹ, “Mẹ! Mẹ cứ luôn kêu con đi xem mắt phải không? Mẹ sắp xếp đi, lúc nào rảnh thì báo cho con biết!”
‘Con nghĩ thông suốt được thì tốt quá! Hẹn tới hẹn lui không bằng chiều nay luôn đi!’
“Dạ!”
Tại sao tim lại đau như vậy?
Thái Bảo Nhi rút trâm cài tóc ra, hung hăng đâm vào đùi mình theo thói quen. Tại sao nỗi đau thể xác vẫn không thể loại bỏ được sự đau đớn trong lòng?
‘Tôi rất nghiêm túc! Bảo Nhi, tại sao chúng ta không thể bên nhau?’
‘Tôi yêu em! Dù bị em lợi dụng, tôi cũng cam tâm tình nguyện!’
‘Đây! Xe, sổ tiết kiệm! Tuy không phải Mercedes-Benz BMW nhưng cũng trị giá hơn mười vạn! Giờ không có lý do từ chối tôi nữa chứ?’
‘Nếu không có em tôi vẫn sẽ không có tự tin! Biết tại sao tôi có thể hoàn thành bức tranh này không? Bởi vì em đã khiến tôi hiểu ra, muốn vẽ tranh đẹp, phải đặt tình cảm vào