Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2593 lượt.
la lên, mẹ Hạ nhanh chóng thoát khỏi tay người kia, đưa tay xoa mặt mình một chút rồi nắm lấy Lạc Vân Hải cắn răng nghiến lợi ra lệnh: "A Hải, dạy dỗ người đàn bà độc ác này một chút!"
Hạ Mộng Lộ lúng túng cúi đầu, không biết nên như thế nào cho phải.
Nhưng Lạc Vân Hải không đi dạy dỗ ai, mà kéo tay Hạ Mộng Lộ mạnh mẽ dắt đi ra ngoài, đi ngang qua cửa chính thì đạp cánh cửa kia một cước, có thể nói là lực lớn vô cùng, một cánh cửa trong nháy mắt ngã xuống đất, tỏ vẻ cảnh cáo.
"Mẹ ơi!" Mẹ Tôn sợ chạy vào ngực chồng mình.
Từ Thúy Hoa sửa sang lại đầu tóc, lạnh lùng nói: "Hiện tại biết sợ sao? Tôi cảnh cáo các người, ai còn dám ở sau lưng nói xấu con gái tôi, kết quả sẽ như cánh cửa kia!" Chỉ chỉ cánh cửa, nghiêng đầu nhìn bà Vương nói: "Nhìn xem người bà giới thiệu đi? Thật cho là con gái của tôi không ai muốn sao? Ngày mai đi nhà họ Hoắc, nói cho ông Hoắc, Mộng Lộ nhà ta gả cho con trai hắn! Hừ!"
Bà Vương sửng sốt, ông Hoắc? Nhà ông ta không phải một đứa con trai sao? Vả lại mất tích gần hai mươi năm, sao có thể cưới được?
"Con nuôi?"
Sắp xếp phòng ngủ gọn gàng đâu vào đấy, người đàn ông dình đầy tro bụi trên đầu không dám tin nhìn người em gái kết nghĩa, vô duyên vô cớ giới thiệu với ông người con nuôi, còn buộc phải đồng ý?
Mẹ Hạ khổ sở gật đầu: "Ừ, em đã suy nghĩ, nếu Mộng Lộ thích A Hải, A Hải cũng thích Mộng Lộ, thì thành toàn cho bọn nó đi, đường là do bọn nó chọn, không phải Hoắc Hâm nhà anh còn chưa tìm được sao? A Hải kia là người đàng hoàng, tương lai anh sẽ có người nuôi dưỡng đúng không? A Hải không phải là người vong ân phụ nghĩa, cứ để cho cậu ta thế thân Hoắc Hâm, được không?" Như thế thì con gái bà cũng sẽ không bị lời ra tiếng vào, làm như vậy có lẽ là hơi xúc động, nhưng bà nhìn ra A Hải thật tâm che chở cho con gái bà, nên liền đánh cuộc cậu ta không có vợ con.
Nói không chừng cả đời cũng không nhớ lại đâu? Vả lại chính mình dạng buộc con gái đi kết hôn, nếu A Hải nhớ lại mình không có vợ con, Mộng Lộ sẽ hận bà cả đời, có cái gì so với chia rẽ tình cảm người khác xấu xa hơn? Con tự có phúc của con, sau khi nghĩ thông, bà cảm thấy sắp có được một con rể tốt nên vui mừng.
Bờ biển, Hạ Mộng Lộ uất ức bĩu môi, không nhìn tới ai nữa.
Lạc Vân Hải giơ tay lau khô nước mắt cô, nhẹ giọng khiển trách: "Cô ngu ngốc sao? Bị người khi dễ cũng không biết gọi người? Nếu không phải là tôi len lén đi theo, khẳng định khuôn mặt nhỏ nhắn này sẽ hốc hác cho mà xem!"
"Tại sao anh lén đi theo phía sau?" Mộng Lộ kỳ quái vặn lông mày.
"Tâm ý tương thông? Tôi biết rõ cô cần tôi, về sau dù ở đâu, chỉ cần cô cần tôi thì tôi sẽ trước sẽ xuất hiện trước mặt cô!" So với cô gái, thì anh có chút vui sướng khi người gặp họa, không ai thèm lấy tốt vô cùng, tốt nhất cả đời không ai thèm lấy.
Hạ Mộng Lộ suy tư hồi lâu, sau đó nín khóc mà cười: "Ừ! Đây là lời anh nói, tôi không buộc anh đâu đó!" Khi cần, sẽ xuất hiện, nghe cũng không tệ lắm, cô quyết định, về sau không bao giờ đi xem mắt nữa, cho dù không thể ở chung một chỗ với A Hải, nhưng chỉ cần lúc nào cũng được bên cạnh anh ta là được rồi, hai người, có thể ở cùng nhau bao lâu thì bao lâu, cô thích loại cảm giác được nâng niu này.
"Cái gì? Kết hôn? Con kết hôn với anh ta?"
Âm thanh kinh sợ thét chói tai làm chấn động cả tòa lầu.
Ba Hạ cùng mẹ Hạ nhìn nhau, nhất trí gật đầu.
Lạc Vân Hải cau mày hoài nghi, có phải quá đột ngột hay không? Hơn nữa bọn họ không phải luôn phản đối anh và Hạ Mộng Lộ kết giao sao?
Hạ Mộng Lộ cũng không cảm thấy làm như vậy là đúng. Quả thật cô muốn ở chung một chỗ với A Hải, vĩnh viễn ở chung một chỗ, nhưng không phải như vợ chồng. Ngộ nhỡ ngày nào đó A Hải hối hận, cô phải làm thế nào? Nên kéo mẹ qua một bên khiển trách: "Mẹ làm gì vậy?"
Mẹ Hạ thở dài: "Con gái, con thương cậu ta sao?"
"Con…..Nhưng ngộ nhỡ sau này anh ấy hối hận thì phải làm sao? Con phải thế nào?"
"Tôi không muốn làm hại đời cô, có thể đợi sau khi tôi nhớ ra tất cả….."
Trong lòng Hạ Mộng Lộ ê ẩm một hồi, cô vì anh ta, bỏ ra tất cả cảm tình, vậy mà không đáp lại chút nào. Nhớ ư? Nếu như gần đến chết cũng không nhớ được thì sao? Muốn cô đợi đến đầu tóc bạc hết sao? Tại sao? Cô nuốt nước miếng hung ác nói: "Anh sợ là mình có người trong lòng chứ gì? Anh sợ cô ấy khổ sở, đã như vậy, ngày mai anh đi đi, tôi không nói giỡn, tôi là nghiêm túc, cũng không phải uy hiếp anh, chỉ là tôi không muốn hãm quá sâu, sâu đến không cách nào kềm chế, không muốn phá hủy cuộc đời tôi như vậy, A Hải, những năm này tôi để dành không ít tiền, tôi cho anh hết, tự đi tìm công việc tốt,nhớ lại cô ấy sớm một chút!" Cô đứng dậy vô lực chạy về phòng mình.
"Tại sao cứ hơi một chút là cô lại đẩy tôi ra xa vậy?" Không biết làm như vậy khiến người ta rất đau đớn sao?
"Vậy anh nói cho tôi biết nên làm thế nào? Tôi là người, tôi có tri giác, tôi sẽ đau, tôi muốn có cha mẹ chăm sóc, anh thật muốn tôi đợi anh đến đầu bạc sao? A Hải, tôi bắt đầu hối hận khi mang anh về, ít n