Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.
hút nhát, trước giờ chỉ làm một chuyện điên rồ nhất, đó là bất chấp tất cả để thích cô. Những năm vừa qua cô sống thoải mái không? Cô cảm thấy áy náy giây phút nào chưa? Mười lăm tuổi, cái tuổi đẹp biết bao, vậy mà nó mãi mãi
rời bỏ thế giới này chỉ vì sự ngạo mạn chết tiệt của cô!"
Cô còn có thể nói được gì nữa? Đây là chuyện cả đời cô không quên nổi. Gương mặt cậu thiếu niên vừa sáng sủa vừa bẽn lẽn, cười lộ ra hai chiếc răng
khểnh, hầu như toàn yên lặng đứng về một bên. Ngay từ lần đầu tiên nhìn
thấy Hà Trục cô đã cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rồi, vì đôi mắt nhỏ dài của Hà Trục và Hà Phi giống nhau. Đáng lẽ cô phải sớm nghĩ tới, nhưng lại sợ mâu thuẫn trong lòng đến nỗi không muốn nhớ thiếu niên kia.
"Thời gian không thể xoa dịu đi tất cả. Sau cái chết của Hà Phi, mẹ tôi luôn trong tình trạng hoảng hốt, bà vào viện an dưỡng đã bảy năm rồi, gia đình tôi
bị cô hủy hoại như vậy đó. Diêm Tiểu Đóa, cô định lấy gì để bù đắp lại đây?"
Hà Trục bước từng bước tiến gần cô, nhưng Diêm Tiểu Đóa không tránh né. Sau cô là vách núi sâu thẳm, tay cô đang treo lơ lửng trên không, cô không còn con đường nào để chạy nữa rồi. Diêm Tiểu Đóa nhẹ liếc mắt nhìn thì chỉ thấy cây ăn quả kia ở giữa sườn núi, lúc này quả kết đầy cây, núp trong màu xanh của lá cây lộ ra vài quả chín đỏ.
Mười ngón tay cô đang bám chặt trên nền đất, do cô dùng quá sức, nên các đầu ngón tay rỉ những giọt máu đỏ tươi. Tóc bay phất phới trước trán cô: "Người ta thường nói rằng, một mạng đổi lấy một mạng, nếu một mạng này
đổi lấy sự tha thứ của anh, thì tôi cũng cam tâm."
Hà Trục nhìn khuôn mặt được trang điểm kĩ lưỡng của cô đến chóng cả mặt, sự phẫn nộ bấy lâu bùng nổ: "Một mạng đền một mạng sao? Bây giờ mới giác ngộ được như vậy à, lẽ nào cô không thấy đã quá muộn rồi sao... Cô là người chỉ yêu sự hư vinh, yêu tất cả những gì lộng lẫy, sao nỡ chết được
c h ứ? "
Diêm Tiểu Đóa cứ để im cho Hà Trục tức giận như vậy, cô không hề nói xen vào. Mãi tới lúc Hà Trục không nói nữa, cô mới đứng dậy. Từ nơi sâu thẳm trong rừng rậm, chỉ có một mình bia mộ của Hà Phi chôn ở đây. Hà Phi đang ngủ một giấc dài kia đang ở rất gần cô, vậy mà cô lại không hay biết. Diêm Tiểu Đóa vẫn nhớ như in đôi giày vải màu trắng dính toàn đất của Hà Phi, cậu đứng trên cành cây yếu ớt, lung lay như sắp gãy kia. Hà Phi nói, Diêm Tiểu Đóa, cậu nói lời phải giữ lấy lời, chỉ cần tớ hái được quả đỏ mọng kia sẽ đi xem phim cùng tớ, sau đó làm bạn gái một ngày của tớ.
Giọng nói ấy của Hà Phi đang quẩn quanh trong núi, nhưng Diêm Tiểu Đóa choáng váng hơn cả, đó là cô nhìn thấy cậu thanh niên kia đang từng bước
từng bước một trèo ra cành cây hướng về phía vực thẳm. Tay của cậu ấy
không đủ dài, cũng không đủ cao, cậu kiễng mũi chân lên cũng không thể hái được quả đó. Diêm Tiểu Đóa sợ hết hồn, cô run rẩy hét về phía cậu: "Cậu
xuống đi, tớ đồng ý mà! Ở đó nguy hiểm lắm đó, cậu có biết không?"
Cậu thanh niên cẩn trọng kia đã kiên quyết, cậu lau mồ hôi trên trán, quật
cường nói: "Tớ không cần sự bố thí của cậu, nhất định tớ sẽ hái được."
Chưa kịp dứt lời, cành cây không thể chịu nổi sức nặng ấy trong nháy mắt gãy rời, Diêm Tiểu Đóa hoảng hốt nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt mình. Người Hà Phi giống như một hòn đá lăn từ lưng chừng núi rơi xuống, rồi lại bị bắn lên, sau đó lăn từ trên núi xuống.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, cô không nghe thấy ngay cả tiếng kêu cứu của Hà Phi, chiếc lông vũ bay phất phới trong gió liền rơi xuống mặt đất. Trong trí nhớ của cô, đó là một ngày vô cùng hỗn loạn, xe cứu thương, cáng đỡ, mọng người đi đi lại lại cách cô không xa. Thậm chí cô còn không dám tiến lại gần để xem, trong cô tràn ngập nỗi sợ hãi, cô sợ cậu ấy sẽ chết.
Mãi tới lúc còi của xe cứu thương rời đi, cô mới nhớ ra mình tự chạy ra từ lâu rồi. Cô thất thần trở lại đoàn làm phim, do bị kinh động lớn nên cô sốt liền mấy ngày. Đó là lúc mẹ cô vẫn còn sống, tưởng rằng Diêm Tiểu Đóa quá mệt. Nhưng cũng may là phần diễn của Diêm Tiểu Đóa cũng sắp kết thúc, sau đó liền rời khỏi đoàn làm phim. Do Diêm Tiểu Đóa phải tham gia một lễ trao giải, nên đã ở lại Bắc Kinh vài ngày. Cô nghe nói Hà Phi vẫn còn sống, nên thấp thỏm lo âu đến bệnh viện thăm. Trong phòng bệnh của Hà Phi chỉ có một thanh niên trạc tuổi cậu, mãi tới hôm nay Tiểu Đóa mới biết đó chính là Hà Trục. Diêm Tiểu Đóa đợi tới lúc Hà Trục rời đi mới bước vào phòng, Hà Phi đang hôn mê thỉnh thoảng mở mắt ra, nhìn thấy cô liền cười típ mắt rồi nhắm mắt lại.
Sau khi Hà Phi nhìn mặt bố mẹ gấp gáp từ Mỹ trở về lần cuối, mới rời khỏi thế gian này. Hôm ấy Diêm Tiểu Đóa cũng ở đó, chỉ là cô trốn sau bức tường ở ngoài phòng bệnh mà thôi. Nghe thấy tiếng thét xé nát ruột gan ấy, cô như người mất hồn. Cô quên cả việc sao mình lại trở về được chỗ ở, sau đó là những ngày tháng liên tiếp gặp ác mộng. Mãi đến nửa năm sau cô mới dần thoát khỏi hố sâu tăm tối đó, nhưng cũng chỉ nửa năm ấy mọi thứ trong cô đều thay đổi.
Diêm Tiểu Đóa cười thê lương, thấy Hà Trục đang ép cô tới vách núi: "Có
thể ông trờ