Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Hồ Ly Pk Đại Ca Sói Xám

Tiểu Hồ Ly Pk Đại Ca Sói Xám

Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

ới chặt lui, còn có thể suy nghĩ được gì nữa!
Cái tên ngu ngốc này rốt cuộc đang nói gì vậy? Tề Hạo nhìn Hoa Hồ Điệp từ trên xuống dưới hỏi: “Vậy cậu là ai?”
“Tôi là Hoa Hồ Điệp. Không phải, không phải, tôi là Hồ Điệp. “Hồ” trong “Cổ Nguyệt hồ”, “Điệp” trong “phi điệp” (UFO). Hồ Điệp”. Đúng là một đứa trẻ ngoan.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi, tôi, tôi... tôi đến làm một số việc giúp Hiểu Nguyệt”. Tổng giám đốc Tề đang quan tâm đến anh chàng kìa! Cả thế giới trong giây lát lại tràn ngập màu hồng.
“Cậu là gì của cô ấy?” Giọng Tề Hạo đã trở nên vô cùng khó chịu. Không ngờ lần đầu tiên mong nhớ một cô gái, liều mình đến gặp cô thì lại bị hai gã đàn ông chặn đường!
“Tôi là tỷ muội... à, không, không phải, là bạn của cô ấy!” Cuối cùng, Hoa Hồ Điệp cũng nhận ra mình sai ở đâu.
“Bạn?” Tề Hạo nheo mắt, nhìn Hoa Hồ Điệp một lần nữa từ đầu xuống chân, tên Hoa Hồ Điệp này và Kỷ Hiểu Nguyệt rõ ràng không cùng một đẳng cấp.
“Đúng vậy, đúng vậy, bọn tôi là bạn tốt từ nhỏ, lớn lên cùng nhau!” Hoa Hồ Điệp hoàn toàn không tự chủ được, anh chàng vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc của chính mình.
Ôi trời ơi! Thật là hạnh phúc! Anh chàng đã có không gian riêng, thế giới riêng với Tề Hạo!
Tề Hạo thoáng im lặng, không gặp được Kỷ Hiểu Nguyệt cũng có chút thất vọng, nhưng cái gã dáng vẻ cực kỳ ngu ngốc trước mặt này lại rất thân thiết với Kỷ Hiểu Nguyệt, vậy thì... Tề Hạo quyết định ngồi xuống đối diện với Hoa Hồ Điệp.
Hoa Hồ Điệp hoàn toàn bị sốc. Ôi trời ơi! Tổng giám đốc Tề... anh ấy, anh ấy, anh ấy lại ngồi xuống nói chuyện phiếm với mình này! Trời ơi, ngồi xuống thôi cũng đẹp trai, phong độ vậy sao! Khí thế kia! Khí chất kia! Khí phách kia! Hức... hức! Tề Hạo, em rất yêu anh!
“Vậy chắc cậu bị cô ấy ức hiếp không ít nhỉ?” Tề Hạo bình tĩnh chọn một chủ đề tương đối dễ dàng để bắt chuyện.
Quả nhiên, Hoa Hồ Điệp gọn gàng rơi vào bẫy. Ôi, Tổng giám đốc Tề thật sự rất quan tâm đến mình! Tổng giám đốc Tề đáng yêu quá!
Bộ não vốn đã không thể hoạt động bình thường, giờ lại bị ánh sáng hạnh phúc bao trùm, Hoa Hồ Điệp biết gì nói nấy, nói không ngừng, mồm năm miệng mười kể hết toàn bộ chuyện lúc còn nhỏ của Kỷ Hiểu Nguyệt. Từ chuyện trốn học mấy lần, đánh người mấy bận, thậm chí cả việc sau khi thất tình cô nàng đã uống rượu say như thế nào cho Tổng giám đốc Tề nghe hết lượt.
“An Húc Dương, cậu nói An Húc Dương chính là Bạch Sùng Tước?” Tề Hạo có chút bất ngờ.
“Đúng vậy! Tiểu Tước Tước đáng thương, hôm nay anh chàng đó nhất định sẽ bị hành hung!” Hoa Hồ Điệp tỏ ra vô cùng kinh nghiệm phán.
Sau khi tìm hiểu được chuyện mình muốn biết, Tề Hạo đứng dậy, nhìn lướt qua chồng tài liệu trên bàn rồi lại nhìn Hoa Hồ Điệp nói:
“Làm việc tốt nhé!”
“Vâng, nhất định tôi sẽ làm tốt!” Hoa Hồ Điệp hai mắt rực sáng, hoàn toàn quên mất đây không phải công việc của mình. Cũng là bốn chữ ấy nhưng sao khi được nói ra từ miệng Tổng giám đốc Tề lại êm tai vậy nhỉ? Hai mắt Hoa Hồ Điệp vẫn dõi theo Tề Hạo cho đến khi cửa thang máy khép lại, lúc này anh chàng mới lưu luyến nhắm mắt, cẩn thận hồi tưởng lại thế giới ấm áp của hai người khi nãy, cho đến khi những tiếng bước chân dồn dập khác lại vang lên.
Tổng giám đốc Tề, Tổng giám đốc Tề quay lại sao? Hoa Hồ Điệp sung sướng mở mắt. Thì ra là An Húc Dương.
Anh ta đang ôm “chú bé” quay trở lại, bước đi lảo đảo, sắc mặt tái nhợt.
Thấy chưa! Mình đoán không sai mà, An Húc Dương sẽ sớm biết được nói dối có hại cho sức khoẻ, thể xác và tinh thần như thế nào.
Gần mực thì đen...
“Cậu sao vậy? Sao đã quay về rồi?” Biết được thân phận thật của An Húc Dương, Hoa Hồ Điệp chẳng kiêng kỵ nhìn dáng vẻ nhếch nhác của anh chàng cười nghiêng ngả.
An Húc Dương đưa tay gạt vài sợi tóc dài bết trên trán, tức giận trừng mắt với Hoa Hồ Điệp:
“Buồn cười lắm hả?”
“Không, không buồn cười!” Hoa Hồ Điệp muốn nhịn mà không nhịn được, phì một tiếng, lại một lần nữa cười ầm lên. Đúng là đáng thương!
“Hoa Hồ Điệp!” An Húc Dương nghiến răng nghiến lợi quát. Anh biết dáng vẻ mình lúc này khổ sở thế nào, không cẩn thận ngày mai còn có thể trở thành chủ đề trên các báo, nhưng cũng không cần cười nhạo anh trắng trợn vậy chứ!
“Khụ, khụ, thế, rốt cuộc cậu bị làm sao?” Hoa Hồ Điệp khuôn mặt đỏ lựng vì cố nhịn cười, đồng cảm hỏi. Đồng thời tự nhủ: Cho người ta chút thể diện đi, dù gì người ta cũng là hình tượng đại diện của công ty mà.
An Húc Dương trợn mắt, lườm Hoa Hồ Điệp, im lặng một lúc lâu rồi nói:
“Chắc cậu cũng có nghe nói, gần đây lịch trình của tôi kín mít, tôi định đợi thời gian bận rộn này qua đi sẽ tìm cô ấy để nói chuyện nghiêm túc. Nhưng hôm nay nghe nói cô ấy bị giám đốc phạt, phải ở lại tăng ca một mình, lúc đi ngang qua đây nhìn thấy đèn trong văn phòng vẫn còn sáng, không kiềm chế được tôi mới bước vào. Không ngờ... Ngày mai, tôi phải bay sang Anh chụp ảnh, có lẽ một tháng sau mới về, có vài lời tối nay tôi nhất định phải nói cho cô ấy hiểu”.
“Hai người đi lâu như vậy là vẫn chưa giải thích được rõ ràng sao?” Hoa Hồ Điệp nghi ngờ, vậy nãy giờ b