Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.
ngủ:
“Có muốn xem Tổng giám đốc Tề tắm không?”
Hoa Hồ Điệp lập tức bừng tỉnh, hai mắt sáng rực.
Một lát sau, tại phòng tắm hơi trong khi chàng sói Tề Hạo giả vờ nhắm mắt nghỉ ngơi, đồng thơi ngẫm nghĩ không biết nên xử phạt bà xã hồ ly ngoại tình thế nào thì Hồ Điệp hai mắt lấp lánh hình trái tim, vừa nóng vội vừa hồi hộp bưng cà phê bước vào. Nào ngờ, do quá hưng phấn, Hoa Hồ Điệp cầm khay cà phê ngã “bùm” xuống nước.
Đúng là “Uyên ương nghịch nước”!
Tề Hạo vô cùng tức giận, đứng bật dậy quyết đi tìm cô hồ ly tính sổ.
Hồ ly nhà ta ở ngoài cửa nghe lén thấy Tề Hạo nổi giận, không chút do dự vội khóa trái cửa từ bên ngoài. Hoa Hồ Điệp yêu quý! Hiểu Nguyệt mình đã đủ tốt với cậu chưa? Cố gắng tận hưởng thế giới của hai người đi nhé!
Muốn đùa giỡn người không ngờ lại bị người ta đùa giỡn, Tề Hạo uất nghẹn không nói nên lời.
Vì vậy, lúc tìm thấy cô nàng đang trốn bên hồ bơi, Tề Hạo cười nham hiểm với Kỷ Hiểu Nguyệt đang mặc bộ đồ lỗi thời trước mặt những cô gái xinh đẹp mặc bikini nhiều màu sắc:
“Hiểu Nguyệt, đúng là cô rất hiểu tôi!”
“Roẹt, roẹt, roẹt!”, nếu ánh mắt là những mũi tên sắc nhọn chắc giờ này Kỷ Hiểu Nguyệt đã bị hàng ngàn mũi tên bắn trúng rồi. Cô nàng Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức bị mọi người xa lánh, đám con gái còn cố ý làm khó mà đẩy cô ngã xuống bể bơi.
Anh hùng cứu mỹ nhân Tề Hạo nhanh chóng xuất hiện, nhìn cô nàng hồ ly quẫy đạp trong nước liền thảnh thơi nhảy xuống cứu người. Sau đó là gì? Đương nhiên là hô - hấp - nhân - tạo rồi.
Còn lo không hôn được cô sao!
Đôi môi mỏng không chút do dự “dán” lên đôi môi hồng của Kỷ Hiểu Nguyệt, lại một lần nữa Tề Hạo được tận hưởng cảm giác “điện giật” như lời đồn. Thì ra có cảm giác “điện giật” thật. Sau đó rất nhanh, hô hấp nhân tạo trở thành “tấn công tìm hiểu”. Trong tiếng thở của mọi người, Tổng giám đốc Tề đang cưỡng hôn phù thủy nhỏ.
Kỷ Hiểu Nguyệt cũng bị “điện giật” nhưng cảm giác hoàn toàn khác. Không phải “điện giật” mà là “sét đánh” mới đúng!
Cùng lúc đó, An Húc Dương rẽ đám người ra, nhanh chóng tiến lại gần.
Công khai phạm tội
Không thể nào, ảo giác, chắc chắn là ảo giác! Những cô gái xinh đẹp đứng bên hồ bơi trong lòng đồng loạt hét lên.
Vì sao người rơi xuống nước không phải mình chứ?
Hoa Hồ Điệp vừa phục hồi tinh thần trong đau thương lại một lần nữa bị cảnh trước mắt đả kích nặng nề. Vì sao cùng rơi xuống nước mà lại có sự phân biệt đối xử như vậy! Hoa Hồ Điệp đau khổ tự kỷ ngồi góc tường đếm kiến.
Tề Hạo phớt lờ mọi ánh mắt đố kỵ, ngưỡng mộ, kinh ngạc xung quanh, anh hôn lên đôi môi hồng kia mãi không rời.
Thật sự anh chỉ định hô hấp nhân tạo thôi, muốn trách chỉ có thể trách cô nàng, ai bảo cô nàng xinh đẹp khiến anh muốn “Phạm tội công khai”!
Kỷ Hiểu Nguyệt bị sặc nước chỉ ngất đi một lát, nhưng cảm giác mềm mại lại mạnh mẽ trong miệng như một tia sét đánh vào cô, làm cô tỉnh táo ngay lập tức.
Khuôn mặt đẹp như một tác phẩm điêu khắc kia đang áp sát mặt cô, đôi môi anh, hơi thở anh khiến cơ thể cô không ngừng truyền lên từng đợt khô nóng đáng sợ. Trước khi ý thức hoàn toàn khôi phục, cánh tay cô chưa được sự đồng ý của não bộ đã giơ thẳng lên.
Rồi, “Bốp”, âm thanh vang dội bể bơi yên lặng. Tiếng hít thở vừa ngừng lại vang lên.
Không phải sự thật đâu, không thể nào! Một chân sai vặt nhỏ nhoi, một phù thủy nhỏ ăn mặc tầm thường, thô tục lại dám đánh Tổng giám đốc vừa lạnh lùng vừa đẹp trai, ai nhìn cũng thích, lại nắm trong tay quyền sinh sát của tất cả mọi người!
Quá đáng thật!
Nhiếp Phong nghe tin chạy đến xem trò hay cũng phải há hốc mồm, khóe mắt run rẩy.
Tiểu Nguyệt Nguyêt, các cụ xưa có dạy “Không nên vuốt râu hùm”, ấy vậy mà cô còn dám đánh! Cô không muốn sống nữa à?
Không…không…không…không phải râu, mà là mặt, là mặt đấy!
Nhưng…nhưng…có phải anh đang nhìn nhầm không? Tề Hạo đưa tay sờ lên chỗ bị đánh…rồi còn cười kìa!
Khủng khiếp, quá khủng khiếp! Bị đánh ngố người rồi sao?
Đúng là Tề Hạo đang cười, nụ cười gian trá pha lẫn sự đắc ý.
“…” Nhiếp Phong không biết nói gì hơn. @@
Sau khi tỉnh táo trở lại, Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức ý thức được mình đã làm gì.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Sau một lúc cân nhắc, Kỷ Hiểu Nguyệt lại tiếp tục vung tay lên mắng:
“Đồ khốn!” Dù sao cũng lỡ đánh rồi, một cái hay hai cái cũng không khác nhau là mấy! Con giun xéo lắm cũng quằn!
Tề Hạo giữ lấy bàn tay đang định hành hung mình lần nữa, ánh mắt vừa mời ám vừa gian ác:
“Cô đối xử với ân nhân cứu mạng như thế sao?”
Kỷ Hiểu Nguyệt im lặng nhìn con sói đội lốt người trước mặt mình. Ân nhân cứu mạng? Toàn bộ việc này đều do anh ta đạo diễn, giờ còn dám nói khoác không biết ngượng! Trời cao chắc bị thủng một lỗ rồi nên cái tên vô liêm sỉ này mới rơi xuống trần gian! Thôi bỏ đi, nói chuyện phải tránh với tên này khác gì “Đàn gảy tai trâu”.
“Cút ngay!” Kỷ Hiểu Nguyệt nổi điên, gạt bàn tay đang mò mẫm khỏi người rồi tức giận đứng dậy.
Đúng lúc này, một chiếc áo khoác vàng choàng lên vai cô, bọc lấy thân hình xinh đẹp đang ướt sũng.
“Ch