Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.
gười ra một chút, Âu Lâm Ngọc lại không nhúc nhích, cô không biết làm sao nên cũng đành thuận theo anh.
¤¤¤
Cuộc sống của hai người tuy bất ngờ có thêm một đứa bé nhưng vẫn bình yên như mặt hồ phẳng lặng. Nguyên nhân chủ yếu là vì Nhan Hỉ rất an tĩnh, cậu tuyệt đối không đòi hỏi gì, nếu cho cậu ăn thì cậu ngoan ngoãn ăn, còn như để mặc cậu thì cậu có thể ngồi một chỗ suốt một ngày hai mươi bốn giờ không xê dịch.
Cố Tiểu Khanh thương Nhan Hỉ nên đi đâu hay làm gì cô cũng dẫn cậu bé theo cùng. Kỳ lạ ở chỗ, Nhan Hỉ dường như nghe hiểu lời cô nói, hễ cô nhắc lại điều gì nhiều lần với cậu thì cậu sẽ làm theo. Một ngày nọ, Cố Tiểu Khanh mang theo Nhan Hỉ lái xe về nhà lấy mấy bộ quần áo, lúc xuống xe, Cố Tiểu Khanh đứng bên cửa thử nói với Nhan Hỉ: “Nhan Hỉ ơi, xuống xe nhé?”
Nói lần đầu, cậu bé không phản ứng, mắt nhìn đầu gối. Nói lần thứ hai, cậu bé hơi ngẩng mặt, gật đầu một cái. Cố Tiểu Khanh rất vui, lại nói thêm một lần nữa. Đến lần này thì Nhan Hỉ đã chịu ngước lên nhìn gương mặt cô. Cố Tiểu Khanh đưa tay về phía cậu bé: “Nhan Hỉ.”, Nhan Hỉ liền nắm tay cô nhảy xuống xe. Cố Tiểu Khanh tràn ngập vui sướng, cô ôm chầm cậu bé vào lòng mình: “Nhan Hỉ giỏi quá.”, Nhan Hi liền vươn ngay hai cánh tay bé nhỏ ôm sát cổ cô.
Ngô Nhạc Thanh đến đón Nhan Hỉ vào ngày nghỉ đông cuối cùng. Ngày đó sau bữa cơm trưa, ngoài trời tuyết rơi lả tả. Cố Tiểu Khanh ôm Nhan Hỉ đứng trước cửa sổ sát đất hỏi cậu bé: “Nhan Hỉ, cháu xem tuyết rơi kìa, mình ra ngoài chơi nhé, chịu không?”
Nhan Hỉ nhìn ngoài cửa sổ không nói gì, Cố Tiểu Khanh lại nói lần nữa. Bỗng thật diệu kỳ, Nhan Hỉ nói ra một chữ: “Tuyết.”
Cố Tiểu Khanh vô cùng hào hứng, đây là lần đầu tiên trong mấy ngày nay cô thấy Nhan Hỉ chủ động nói chuyện. Cô ẵm Nhan Hỉ vào thư phòng tìm Âu Lâm Ngọc, đẩy cửa đi đến đứng trước máy tính của anh, nói: “Trời vừa đổ tuyết, chúng ta dắt Nhan Hỉ xuống chơi được không?”
Âu Lâm Ngọc mặc dù thấy Cố Tiểu Khanh hưng phấn vẫn cố ý hỏi Nhan Hỉ đang vùi mặt trong lòng cô: “Nhan Hỉ, nhóc muốn đi không?”
Nhan Hỉ im thin thít, xoay người ôm cổ Cố Tiểu Khanh. Cố Tiểu Khanh không khỏi có chút cụt hứng: “Vừa rồi thằng bé còn nói tuyết cơ mà.”
Âu Lâm Ngọc cười tủm tỉm rồi đứng dậy tắt máy tính: “Đi nào, thay quần áo đi.”
Cố Tiểu Khanh mặc áo lông, đeo khăn quàng cổ, đội mũ quả dưa, mang găng tay cho cậu bé, quấn cậu thành một quả cầu tí hon, rồi lại “hóa trang” cho mình thành một quả cầu tròn vo y hệt.
Ba người cùng đi xuống bãi đất trống dưới lầu. Không gian xanh ở khu căn hộ xa hoa này được chăm chút rất đẹp mắt, dù lớp cỏ xanh tươi trên mặt đất đã trơ trụi hoàn toàn sau vài tháng mùa đông, nhưng còn đó những loại cây vẫn tươi thắm như hương sắc mùa xuân bất kể gió mưa bão tuyết. Mỗi khu căn hộ nằm cách nhau một khoảng rộng lớn, cảnh vật xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Cố Tiểu Khanh ngồi xổm sau lưng Nhan Hi, tháo găng tay của cậu bé ra, nâng bàn tay bé bỏng đón những bông tuyết trắng tinh bay lượn giữa không trung, vài bông tuyết khẽ khàng đáp lên tay cậu chớp mắt tan thành giọt nước trong veo.
Cố Tiểu Khanh khẽ nói: “Nhan Hỉ này, đây là tuyết, mát không?”
Âu Lâm Ngọc đứng trước họ, kinh ngạc chứng kiến gương mặt cậu bé Nhan Hỉ hé mở nụ cười tươi tắn. Giữa trời tuyết trắng, cô gái ôm cậu bé phía trước cười hiền hòa, người đàn ông anh tuấn cạnh bên nhìn họ bằng ánh mắt dịu dàng. Quả thật là một bức tranh ngày đông chứa chan tình cảm ấm nồng.
Thế nhưng âm thanh loạt xoạt của giày cao gót đột ngột vang lên đã phá vỡ bức tranh đẹp đẽ đó. Họ quay đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra thì thấy Ngô Nhạc Thanh mang theo hành lý đang từ từ đi về phía họ.
Khi Ngô Nhạc Thanh đến gần, Cố Tiểu Khanh ngạc nhiên khi thấy cô ấy vẫn mặc bộ quần áo mấy ngày trước, gương mặt trang điểm khéo léo nhưng không giấu được vẻ tiều tụy hiện lên dưới lớp phấn son.
Cố Tiểu Khanh đứng lên cất tiếng chào: “Chị Ngô.”
Ngô Nhạc Thanh gật đầu một cái, có vẻ mệt mỏi không muốn nói chuyện. Nhan Hỉ đứng trước Cố Tiểu Khanh, thấy mẹ đến cậu không bước tới mà cũng không hé răng nói gì. Âu Lâm Ngọc đứng cạnh không buồn mở miệng.
Những khi Ngô Nhạc Thanh xuất hiện, bầu không khí giữa cô ấy và Âu Lâm Ngọc lại trở nên quái dị.
Âu Lâm Ngọc bất chợt mở miệng nói: “Chị tìm được anh ta không?”
Ngô Nhạc Thanh đi qua ôm Nhan Hỉ đáp: “Không.”
Âu Lâm Ngọc cười nhạo thành tiếng: “Tôi biết ngay mà, nhưng không hiểu nỗi tại sao chị cứ ngốc như vậy?”
“Phụ nữ nói chung đều phải ngốc một lần trong đời, đợi đến khi tôi không còn hơi sức nữa thì tự nhiên sẽ thông minh ra.” Ngô Nhạc Thanh nói ra lời này bằng giọng điệu chứa đầy hiu quạnh, đôi mắt cố kìm giữ những giọt nước mắt chực trào.
“Chẳng phải chị đã kiệt sức rồi sao?” Tiếng nói trầm ấm của Âu Lâm Ngọc truyền đến, Cố Tiểu Khanh quay sang nhìn anh, anh lại xem như cô không tồn tại, ánh mắt anh chỉ chăm chú nhìn Ngô Nhạc Thanh.
Ngô Nhạc Thanh không đáp, một lát sau mới mệt mỏi buông một câu: “Mặc kệ tôi, tôi có kiệt sức hay không chẳng liên quan gì đến cậu!” sau đó lời nói mềm