XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341257

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1257 lượt.

tôi.” Cô gật đầu rồi theo anh ta đi xuyên qua tiểu sảnh dẫn vào dãy hành lang tĩnh mịch.
Hai dãy phòng trải dọc theo hai bên hành lang. Diện tích rộng lớn bên trong của chúng có thể mường tượng qua số bước chân nhiều đáng kể khi đi từ cửa phòng này sang cửa phòng khác. Mỗi phòng đều có hai người trẻ trung, ngoại hình xuất sắc đứng trước cửa. Dáng vẻ tuy thả lỏng nhưng vẫn đường hoàng nghiêm chỉnh của họ chính là sự khẳng định chắc chắn cho quá trình huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt. Trang phục mà họ và người thanh niên đang dẫn đường cho Cố Tiểu Khanh khoác lên người hoàn toàn giống nhau. Bằng một chút quan sát, cô không mấy khó khăn để nhận ra những người này không cùng đẳng cấp với những người phục vụ bình thường cô thường gặp. Trên thực tế, nơi đây mới là “mỏ vàng” đích thực của Âu Lâm Tỷ và rất có thể đằng sau mỗi cánh cửa đóng kín kia đang diễn ra một thương vụ giá trị khổng lồ nào đó.
Tiếng cọ sát của đế giày và thảm trải sàn gõ nhịp đều đều trên lối đi tĩnh mịch. Người thanh niên dẫn đường đưa cô đến trước một cánh cửa, làm động tác mời rồi im lặng lùi lại đứng trước cánh cửa phía đối điện.
Cố Tiểu Khanh đặt tay lên tay nắm, sau một thoáng băn khoăn, cô đẩy nhẹ cánh cửa nặng trịch. Vừa bước vào, đôi mắt cô đã bị che chắn bởi khoảng tối đặc quánh bên trong. Và phải hơn mười giây đồng hồ nhắm mắt đứng khựng ở cửa, cô mới có thể thích ứng với màn đen dày kín đó.
Trước khi sống cùng Cố Tiểu Khanh, Âu Lâm Ngọc không phải là người chưa bao giờ trải qua chuyện chăn gối. Tuy anh không xem trọng vấn đề tình dục, nhưng xét cho cùng, vẫn cần có nó cho cuộc sống của một người đàn ông bình thường. Trước đây những lần quan hệ thể xác chỉ đem đến cho anh cảm giác ô uế và ghét bỏ chính mình. Mười lần như một, tất cả đều kết thúc nửa vời khi anh đột ngột vùng dậy lao vào nhà vệ sinh tắm rửa. Chỉ đến ngày Cố Tiểu Khanh bước vào cuộc đời mình, người đàn ông trong anh mới được cứu rỗi.
Bản thân Âu Lâm Ngọc rất rõ, Ngô Nhạc Thanh chưa từng yêu anh, hết thảy tình yêu và nhiệt tình cô đã trút cạn cho người đàn ông khác. Cũng tại vì năm xưa trái tim chàng trai mới lớn lần đầu tiên biết rung động, nên cứ cố chấp níu giữ cho tới mãi sau này. Bà ngoại nói rất đúng, hai người họ đã lựa chọn ai thì có chết cũng quyết không quay đầu. Anh yêu Ngô Nhạc Thanh đơn phương và khổ sở suốt quãng thời gian dài đăng đẳng. Nhưng từ trước đến nay, không bao giờ anh có mặt trong câu chuyện kể về người xưa của cô. Ngày Nhan Thần Dật dẫn theo Nhan Hỉ đến phòng bệnh anh đã sáng tỏ, thứ anh nhận được từ cô suốt đời này mãi mãi sẽ chỉ là lời cự tuyệt vô tình. Hóa ra kết thúc này không những không đau như anh tưởng mà còn nhẹ nhõm vô cùng. Nhẹ nhõm, vì cuối cùng anh đã được giải thoát.
Âu Lâm Ngọc đi qua những ngày kế tiếp một cách rất bình thường, bình thường tới nỗi không ai có thể nhìn thấy chút gì khác biệt qua vẻ ngoài lịch lãm, phong độ cố hữu của anh. Chỉ có anh mới biết mình bất thường ở đâu. Cụ thể như, anh bắt đầu mất ngủ nghiêm trọng. Mặc kệ anh gồng mình kiểm soát ra sao, số lần sử dụng thuốc ngủ vẫn tăng liên tục không ngừng. Anh biết không phải anh mất ngủ vì Ngô Nhạc Thanh, mà vì thân thể quen thuộc đó, thân thể của người con gái gầy xương xương, ít nói và luôn âm thầm cam chịu.
Người tài xế mới lão luyện và kiệm lời. Từ băng ghế sau, như một thói quen vô thức, Âu Lâm Ngọc lại hướng ánh nhìn đến vị trí lái phía trước. Giờ đây bàn tay đặt trên bánh lái đã đổi thành bàn tay đàn ông lực lưỡng chắc nịch với những đường huyết mạch đan xen mạnh mẽ. Trước mắt anh bỗng hiện lên những ngón tay mảnh khảnh nhỏ bé, không trang sức điệu đà cũng chẳng trắng muốt yêu kiều nhưng luôn luôn được giữ gìn gọn gàng sạch sẽ. Ngày ấy cô nói với anh mình chưa từng có ngày sinh nhật. Nỗi chua xót trào dâng trong lòng, anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính.
¤¤¤
Hải Nam tháng chín, cái nóng hoa mắt vùng vằng chưa chịu bỏ đi, lại còn cao hơn thành phố C hẳn mười độ. Vừa đặt chân xuống máy bay, Cố Tiểu Khanh cởi ngay áo khoác, may mà cô chỉ mặc một chiếc áo cộc tay bên trong. Sau khi lấy hành lí xong, cô nhanh chân ra khỏi lối đi an toàn, không biết rằng thành phố này sắp hoan nghênh mình bằng một màn tiếp đón hết sức ấn tượng. Được hộ tống phía sau bởi anh chàng cao to đẹp trai, cô gái ôm cái bụng bầu to quá khổ so với thân hình bước thoăn thoắt về phía Cố Tiểu Khanh, vừa hổn hển đỡ thắt lưng, vừa hoảng hốt la toáng lên: “Tổ tông ơi, từ từ đã.”
Cố Tiểu Khanh bỏ mặc hành lý, chạy ào đến bên Lý Triết, nhưng chưa kịp chạm vào cô nàng thì đã bị cái bụng nóng hôi hổi cản lại.
Đưa tay đỡ Lý Triết đứng vững, Cố Tiểu Khanh không giấu được vẻ kinh ngạc khi thấy cái bụng tròn lẳn kia. Đám cưới đầu năm nay của Lý Triết, Cố Tiểu Khanh không thể đến chung vui. Trong cuộc điện thoại gọi cho Cố Tiểu Khanh vào tháng ba vừa rồi, Lý Triết báo tin mình đã có thai. Tính toán tới lui thì nhiều nhất cũng chỉ bảy tháng, Cố Tiểu Khanh không thể lý giải được vì sao bụng cô bạn lại to đến nhường này.
Cô bình tĩnh hỏi Lý Triết: “Nói nghe nè, cậu sắp sinh