Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
Triết cũng hỏi qua Cố Tiểu Khanh về quan hệ giữa hai người, nhưng cô chỉ cười nhạt đáp: “Chẳng là gì cả.” Từ đó về sau, Lý Triết không hỏi thêm lần nào nữa.
Chớp mắt đã đến cuối tuần, sáng nay Lý Triết vui vẻ đến chơi với Cố Tiểu Khanh. Cô nàng và Cố Tiểu Khanh ở trên lầu chuyện trò một thôi một hồi, lát sau thấy bọn trẻ thiu thiu buồn ngủ, Lý Triết bèn đặt con nằm ngay ngắn trên giường Cố Tiểu Khanh rồi cùng cô xuống tầng dưới.
Cô thu ngân Tiểu Đào sáng nay nghỉ phép, hiện tại siêu thị cũng không có khách hàng, Cố Tiểu Khanh ngồi sau quầy thu ngân, tán gẫu câu được câu không với Lý Triết.
Thình lình trên lầu dội lên tiếng khóc long trời lở đất, hai cô gái đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, Cố Tiểu Khanh khẩn trương: “Thôi chết, Âu Lâm Tỷ ngủ trong phòng cách vách, giờ này chắc anh ấy rời giường rồi đấy.”
Lý Triết nghe vậy ba chân bốn cẳng chạy ngay lên tầng trên, quả nhiên không lâu sau bên trên vọng xuống tiếng Lý Triết giận dữ la mắng Âu Lâm Tỷ hòa cùng tiếng em bé rỉ rả khóc lóc rất náo nhiệt.
Cố Tiểu Khanh vừa nghe vừa cười tủm tỉm, đúng lúc này, điện thoại di động cô đặt bên cạnh đổ chuông. Từ sau tai nạn đó, cô mang theo chiếc điện thoại này bên mình mọi lúc mọi nơi và vẫn dùng sim của thành phố C. Đinh ninh rằng nhà cung cấp hàng gọi điện đến, cô không hề nghĩ ngợi thuận tay ấn phím nghe.
Trong loa không có tiếng người nói, chỉ có những âm thanh hít thở thoát ra nặng nhọc. Nụ cười vẫn còn nở trên gương mặt, cô nhẹ nhàng lên tiếng: “Alô.”
Không ai đáp lại Cố Tiểu Khanh, người ở đầu dây bên kia lại càng thở dồn dập khổ sở. Cô đứng bật dậy, cả thân thể thoắt trơ cứng, cảm giác thời gian chờ đợi ấy như kéo dài vĩnh cữu. Cuối cùng điện thoại truyền ra một giọng nói: “Tiểu…Khanh.”
Thanh âm ấy vừa ngọng nghịu như trẻ con lần đầu bập bẹ biết nói, vừa khô cứng trẹo trọ như người gặp chướng ngại về ngôn ngữ. Dù là thế, nhưng cô vẫn nghe ra, đó là tiếng của Âu Lâm Ngọc. Khoảnh khắc hai từ “Tiểu Khanh” kia vang lên bên tai, nước mắt cô tức thì rơi ướt bờ mi.
Cố Tiểu Khanh chết sững tại chỗ, nghẹn ngào không nói nên lời. Nhịp thở ở đầu bên kia điện thoại càng lúc càng vội vã. Cuối cùng, khi cô vừa mở miệng định nói chuyện thì bỗng từ trong điện thoại phát ra một tiếng vang rất lớn, và rồi đường dây bị ngắt chỉ trong tích tắc.
Cô cố trấn tĩnh giơ điện thoại ra trước mặt, vừa nhìn màn hình hiển thị vừa bấm số, thế nhưng đôi mắt ướt nhòa chẳng còn thấy rõ được gì còn những ngón tay thì lại mất khống chế run lẩy bẩy, bấm đi bấm lại mấy lần mà vẫn không bấm được một lần đúng trọn vẹn. Cô đưa tay mạnh mẽ gạt đi nước mắt, chuyển sang tìm kiếm trong nhật ký cuộc gọi, thấy số máy gọi từ nước ngoài, cô khôi phục bình tĩnh rồi nhấn nút gọi lại. Nhưng bây giờ, trả lời cô chỉ có những hồi ‘tút tút’ vô cảm.
Sau khi đờ đẫn cầm di động trong tay, giây kế tiếp, cô xoay người vụt chạy lên lầu, rồi xô cửa ào vào phòng mình. Tình hình bên trong vẫn chưa ngớt ầm ĩ. Bọn trẻ vì không được ngủ trọn giấc nên trong người cáu bẳn khó chịu, gào khóc liên tu bất tận, Lý Triết phải dỗ một lúc hai đứa đến tối tăm mặt mũi. Trong lúc đó, Âu Lâm Tỷ đi lòng vòng xung quanh xem náo nhiệt, William thì ngoan ngoãn ngồi ở bậu cửa, hết dòm phải lại ngó trái mà cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Cố Tiểu Khanh đẩy cửa quá mạnh làm nó bật tung vào tường, gây ra một tiếng ‘rầm’ vang dội. Ngay lập tức, hai người lớn và một chú chó đều giật bắn quay lại nhìn cô.
Bỏ mặc tất cả, cô lao đến trước mặt Âu Lâm Tỷ, túm lấy áo anh, lớn tiếng hỏi dồn: “Âu Lâm Ngọc thế nào rồi, rốt cuộc anh ấy bây giờ thế nào?”
Âu Lâm Tỷ vẫn chưa phản ứng kịp, anh cúi đầu nhìn đôi mắt đỏ lựng đang cố nén dòng lệ của cô. Thu lại nụ cười trên gương mặt, anh nhẹ giọng hỏi: “Em sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
Cố Tiểu Khanh lững thững theo sau William, đến chỗ Âu Lâm Tỷ đang ngồi, cô dừng lại trước mặt anh. Thấy cô đến gần, Âu Lâm Tỷ đứng dậy vỗ vỗ cát trên người, không nhìn cô mà cũng không nói năng gì.
Cô nhìn những tàn thuốc và đầu thuốc rơi vãi trên mặt đất, thản nhiên nói: “Anh như vậy thật không tốt, đã không bảo vệ môi trường thì thôi đi, lại còn tăng thêm việc cho những người quét dọn vệ sinh nữa chứ.”
Âu Lâm Tỷ không đón lời Cố Tiểu Khanh, thay vào đó anh hỏi cô qua nụ cười: “Đi về nhé?”
“Ừ.” Cô gật đầu rồi cùng anh sánh bước trên con đường về.
¤¤¤
Sau cái hôm hỗn loạn đó, cuộc sống Cố Tiểu Khanh đã yên tĩnh trở lại. Ngày của cô vẫn diễn ra theo một trật tự định sẵn, lúc nên ăn thì ăn, khi cần ngủ thì ngủ. Cô không còn gạn hỏi Âu Lâm Tỷ về tình hình của Âu Lâm Ngọc, chỉ là thỉnh thoảng cô sẽ lấy chiếc di động sạc đầy pin luôn trong trạng thái mở ra nhìn một chặp, để rồi thất vọng não nề thả lại vào túi áo.
Dòng chảy thời gian cứ thế trôi qua phẳng lặng. Nửa tháng sau, vào một ngày nọ, Cố Tiểu Khanh lại một lần nữa nhận được điện thoại của Âu Lâm Ngọc.
Khi ấy trời tờ mờ sáng, cô đang say ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại dưới gối đánh thức. Cô mơ mơ màng mà