XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

g nghiến răng nghiến lợi, như một người tức giận đang cố sức khống chế cơn giận của bản thân. Hắn thi thoảng lại nhấn ga, như muốn trút hết mọi bực dọc trong lòng.
Tôi biết hắn không có vẻ gì là đang xả đi sự tức giận, mà đang xả đi sự sợ hãi. Trên đường từ nghĩa trang trở về, hắn khóc suốt.
Trông hắn cũng khắc khoải tựa vầng mặt trời hư ảo huyền hoặc lúc này đang treo ngoài kính chắn gió kia.
“A, xem ra cái mũ xanh ấy thực sự là chẳng tồn tại.” Từ phản ứng của nó, tôi thở phào nhẹ nhõm, cùng lúc khi tảng đá đè nặng trong lòng rơi xuống đất, tôi còn ít nhiều cảm thấy tiếc nuối cho Cố Ly – dù sao, một người có dáng vóc tiêu chuẩn như của Vệ Hải, đồng thời còn yêu thích phụ nữ, có lật tung cả Thượng Hải cũng chẳng có mấy ai.
“Nhưng sao cậu biết chắc nếu Cố Nguyên biết cậu mắc bệnh ung thư, thì nhất định sẽ chia tay với cậu chứ? Tớ tuy không cảm tình với amj ta lắm, nhưng tớ cảm thấy anh ta cũng không đến nỗi… đến nỗi… giống như cậu nghĩ đâu.” Tôi không tìm được từ chính xác để biểu đạt, tôi chỉ đột nhiên cảm thấy có chút bất công đối với Cố Nguyên.
“Tớ rất hiểu anh ấy. Anh ấy là người giống tớ, tớ không cần phải đoán xem anh ta nghĩ thế nào, tớ chỉ cần biết bản thân tớ nghĩ thế nào là đủ rồi – nếu hôm nay tớ gặp một anh chàng mắc ung thư, tớ có nên tiếp tục tốn thời gian vì anh ta, mỗi ngày ở trước giường bệnh của anh ta, bưng trà rót nước, tắm giặt đổ bô, biết rõ anh ta sắp chết, mà hằng ngày vẫn nói với anh ta rằng, khí sắc của anh trông thật tốt, anh sắp khỏe lại rồi. Có thể không? Đáp án là, tớ không thể. Lại chẳng có máy quay phim chĩa vào tớ, tớ không diễn được mấy vai phụ nữ trinh liệt này. Hơn nữa, nếu người đàn ông này có lương tâm, có nhân tính, có đạo đức nghề nghiệp, chắc chắn anh ta cũng sẽ không lãng phí tuổi thanh xuân của tớ, sinh mệnh của tớ, tình cảm của tớ như vậy. Tỉ lệ sinh tồn của một bệnh nhân ung thư có bao nhiêu? Đánh bạc với một xác suất giống như trúng số độc đắc thế này, thì giá thành thời gian và giá thành cơ hội đều cao không thể tả, có nhiều thời gian, có nhiều sức lực như vậy, thà tớ đi hầu hạ một tỉ phú sắp chết, may ra ông ta còn điền tên tớ vào trong di chúc còn chưa hoàn thành của ông ta cũng nên. Lâm Tiêu này, tớ là một người sắp chết, tớ dựa vào gì mà kéo theo một thanh niên tươi trẻ đợi chết cùng tớ chứ?”
“Mẹ kiếp cậu vừa rồi còn nói với tớ cái gì là tỉ lệ trị khỏi cực cao, chắc chắn sẽ không chết!” Tôi bật dậy đánh soạt một cái, đầu đụng đến trần xe.
“Tớ giả dụ thế! Cậu ồn ào gì chứ, tớ là một bệnh nhân ung thư, xin cậu chú ý lời nói và việc làm của bản thân một chút có được không? Bác sĩ nói tớ không được để bị kinh hãi, tiếng ồn xung quanh vượt quá 60 dexiben thì tớ có thể sốc bất cứ lúc nào.” Cố Ly đưa tay đè tôi xuống, nét mặt xem chừng rất chân thật.
Tôi biết từ nhỏ nó đã có bản lĩnh này, rất giỏi sáng tác ra các loại từ ngữ chuyên môn để đạt được mục đích của bản thân, tôi đã thấy nó dùng đủ các loại chiêu thức để thỏa mãn mong muốn riêng, chẳng hạn “nha sĩ của tớ đã nói, tớ không ăn được mướp đắng, không tốt cho răng”, “luật sư của tớ nói rồi, tốt nhất bảo tớ tuần tới không nên đến trường, ông ta muốn mời tớ lên tòa bất cứ lúc nào”, “người làm vườn của tớ nói, xin đừng ca hát trong vườn hoa, những cây nguyệt quế gốc Pháp ấy nghe thấy tiếng người hát sẽ héo úa”, “khách hàng quảng cáo của chúng tớ nói, hy vọng lần tới công ty có thể cho tớ mượn những mẫu trang phục tốt nhất, để tớ mặc sang trọng hơn một chút, đi uống trà chiều với họ”…
Chiếc Benz màu đen của Cố Ly lao đi trong thinh lặng trên đường cao tốc khá thoáng rộng buổi ban mai, hệ thống giảm xóc của chiếc xe vận hành thật tốt, tất cả đều im phăng phắc, cảm giác cả chiếc xe giống như một chiếc quan tài màu đen trôi xuôi theo dòng nước. Ngoài việc thi thoảng có thể nghe được tiếng thút thít của Neil ra, thì trong chiếc quan tài đen này là một khoảng tĩnh lặng.
Có lẽ để phá tan sự ngột ngạt phiền não ấy, Cố Ly đã nhẹ nhàng nói với tôi thế này: “Thực ra tớ sợ trói buộc về mặt luân lý với Cố Nguyên, nếu Cố Nguyên biết tớ bị ung thư, cho dù anh ta muốn chia tay với tớ, thì anh ta cũng sẽ vì áp lực của người bên cạnh, áp lực của dư luận xã hội, áp lực của đạo đức, mà không thể không kiên trì đồng hành cùng tớ, nhưng điều này rõ ràng là sự hao phí được xác định chẳng có tương lai, anh ấy là một người tốt, tớ cũng rất yêu anh ấy, tớ không muốn để anh ấy sống không vui vẻ như vậy. Neil, cậu có nhớ khi cậu đi đã nói gì với chị không, cậu nói rằng ‘I am not happy anymore’, tớ rất sợ có một ngày, Cố Nguyên cũng thầm nói như vậy với tớ. Tớ sẽ không chịu đựng được điều này. Nếu như vậy, cuối cùng sẽ khiến tớ hận anh ấy, chi bằng bây giờ để anh ấy hận tớ, như vậy ít nhất tớ không cảm thấy đau đớn.”
Tôi lại bị những lời nói của nó làm cho xúc động đến đỏ hoe khóe mắt. Tôi nhìn Cố Ly, nét mặt của nó vô cùng bình tĩnh, giống như sau khi cơn bão qua đi, trên cánh đồng chăn thả bao la còn lại, chẳng có dê cừu, chẳng có hoa tươi, chẳng có lều bạt và cỏ khô, bão tố đã quét sạch tất cả, chỉ còn lạ