Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
c đất đai, sổ tiết kiệm ngân hàng cũng chẳng có, mật thất hay mật đạo cũng không. Trong căn nhà trống huếch trống hoác, có kê một chiếc giường gỗ, một tủ sách lớn và ba chiếc ghế cũ, một cái bàn gỗ, chấm hết.
“Ông Cố thi thoảng cuối tuần có đến đây nghỉ ngơi, đọc sách, câu cá, ông ấy rất tốt, ông ấy còn nói khi ông ấy không ở đây, tôi cũng có thể ở trong căn nhà gỗ này, vì dù sao cái chòi canh rừng kia của tôi, đến mùa đông thực sự rất lạnh. Căn nhà gỗ này có lò sưởi, có thể nhóm lửa.” Người giữa rừng lại bồi thêm một phát đạn nữa vào đầu Cố Ly – đúng rồi, nếu bạn bỏ 70 triệu trong nhà, khi bạn không có ở nhà, bạn có tùy tiện gọi bảo vệ dưới nhà đến nhà bạn uống trà, đốt lửa gì đó không?
Khi mặt trời lặn xuống núi, ba chúng tôi đành chán chường bỏ đi.
Sau hôm đó, Cố Ly và Neil vẫn bận rộn với một công trình dự án gọi là “tìm 70 triệu trong đống văn kiện”. Tôi thì thiếu tự tin khi đối mặt với Cung Minh ở công ty, còn khi về đến nhà thì thiếu tự tin khi đối mặt với Sùng Quang.
… Tôi chỉ cần nghĩ đến cuộc đời đã được dày công sắp đặt, bước nào bước nấy đều là cạm bẫy ấy, thì trái tim tôi đều đập loạn lên, đập đến mức khiến tôi phát hoảng. Cung Huân luôn là thần Hades chốn âm phủ trong lòng tôi, điều này không nhầm, nhưng đến giờ tôi mới thấy rõ, thì ra Cung Minh và Sùng Quang, chính là thần chết và thần giấc ngủ luôn đứng bên ông ta.
Cung Minh chẳng khác gì quá khứ, anh ta vẫn đi tới đi lui trên tấm thảm sàn màu trắng với đôi chân trần trong bầu không khí ngập tràn ấm áp. Cà phê của anh ta vẫn phải cho thêm hai viên đường khác lạ, anh ta còn bảo tôi đi đến cái tiệm giặt ủi dưới tòa nhà trả khoản phí giặt quần áo lên đến một vạn đồng, anh ta vẫn sợ cá, sau khi dùng chìa khóa, nhất định sẽ rửa tay nhiều lần. Anh ta ngày nào cũng ăn mặc giống như những nam người mẫu mặt không biểu cảm trên các trang bìa tạp chí ấy, gương mặt trắng bệch, thần sắc lạnh lùng, trong đôi mắt như hai hòn bi ve ấy bạn không thể đọc được bất cứ thông tin nào. Tôi vẫn sợ anh ta như trước đây, à không, phải nói là, tôi còn sợ anh ta hơn nhiều lần so với trước kia. Trước đây, tôi cho rằng anh ta là một con sư tử cô độc và kiêu ngạo, nếu đi quá gần, thì có thể sẽ bị anh ta xé nát chỉ bằng một tát bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ, tôi lại càng lúc càng cảm thấy anh ta giống như một con sói xám u ám dưới ánh trăng.
Sùng Quang cũng không khác gì so với trước đây, những ngày không đi làm, anh ấy vẫn ẩn mình trong nhà chơi games, cũng như sẽ nấu mì cho tôi ăn, những khi tôi thức khuya xử lý văn bản. Anh ấy vẫn thích mặc áo lông màu xám, vẫn thích ngồi tựa vào cạnh giường đọc tạp chí, uống cà phê trong những buổi chạng vạng mưa rơi. Vẫn thích gác chân qua người khi tôi ngủ. Hơi thở của anh vẫn mát rượi vô cùng, vẫn mang mùi vị của đại dương nồng nàn, cánh tay vẫn mạnh mẽ, cái ôm vẫn miên man, cơ thể vẫn nóng hổi. Nhưng tôi lại thường xuyên trong mộng, mơ thấy mình đang ngủ cùng một con mãng xà khổng lồ, nó quấn cái thân cực lớn phủ đầy vẩy lên người tôi, tôi không ăn thịt tôi, cũng không muốn siết chết tôi, nó chỉ lẳng lặng nhìn tôi.
Tôi cảm thấy tôi sắp điên rồi.
Khi tôi nhìn Cố Ly vẫn có thể chăm chú ngồi họp cùng Cung Minh, thi thoảng còn có thể đùa giỡn vui vẻ hứng thú với anh ta, tôi không biết rốt cuộc sao nó có thể làm được như thế.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối tuần, ngày Cố Ly đã giao hẹn. Sùng Quang đã đồng ý đến, Đường Uyển Như cũng trả lời “OK”. Điều này thực ra tôi không ngạc nhiên lắm, điều khiến tôi ngạc nhiên là, Cố Ly nói cho tôi biết, Cố Hoài và Nam Tương cũng đồng ý đến, tôi chợt cảm thấy hơi sợ, không kìm được đã hỏi nó: “Cậu xác định không tìm sát thủ đi uy hiếp họ, cũng không tìm người đi thôi miên họ chứ?” Tôi cảm thấy Cố Ly nên tham gia vào cục tình báo, sau đó cùng tham gia diễn xuất Nhiệm vụ bất khả thi 5 với Tom Cruise.
Nhưng cùng với ngạc nhiên, trong lòng tôi cũng tràn đầy sự kỳ vọng, tôi muốn gặp họ. Tôi muốn giống như ngày xưa, nằm chung với Nam Tương, vừa xem Cố Ly sỉ nhục Đường Uyển Như, vừa thưởng ngoạn diện mạo quyến rũ mặc áo ba lỗ bó sát người của Neil.
Nhưng Cố Ly chẳng nhắc đến Cố Nguyên.
Tôi nghĩ anh ta thật lòng yêu Cố Ly, nếu không thì anh ta sẽ không đi mất tăm mất dạng như vậy.
Tôi đã tan ca trước mười lăm phút, sau đó chạy đến siêu thị ở lầu phụ của Times Square, tôi chuẩn bị mua một ít rượu và đồ ăn vặt đem qua đó. Cho dù Cố Ly nói nó sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn và rượu, nhưng tôi không muốn giống một người khách ngạo nghễ đến hưởng thụ bữa tiệc mà người chủ đã bận rộn chuẩn bị suốt cả ngày, sau đó thì phủi mông ra về. Ít nhất tôi cũng đã có thời gian hơn hai năm ở trong căn biệt thự đó, cho dù đây là bữa cơm cuối cùng, tôi cũng muốn để cho Cố Ly biết rằng, tôi vẫn luôn xem nơi đó như nhà mình.
Hơn nữa tôi biết cái loại đường bông vải nhập khẩu từ Nhật Bản mà Đường Uyển Như thích ăn nhất, chỉ ở trung tâm mua sắm này mới có. Rượu sake Nhật Bản hương cam mà Nam Tương và tôi đều thích uống nhất, loại uống ngon nhất trong chai mờ màu lam có bán ở đây. Ở đây còn có món sashimi