The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

ững đám mây đen cuồn cuộn bên ngoài cửa sổ bị gió thổi tan hết, mưa cũng đã tạnh. Ánh mặt trời ngoài cửa chiếu xuyên qua bức tường kính rỗng ruột Low-E màu lam rọi vào phòng họp, đáng lẽ ánh nắng phải nóng hừng hực, thế mà lại lạnh lùng và thê lương đến đáng sợ. Ánh mặt trời sau khi thẩm thấu qua lớp kính màu lam, trông như lớp trang điểm trên mắt cô gái đã bị nước mắt làm cho nhòa đi.
Thính giác của tôi hoàn toàn biến mất trong vạt nắng màu lam lạnh này, cảm giác như mình chìm sâu xuống đáy biển trống vắng. Miệng của từng người trước mặt tôi đang mở mở khép khép, họ hoa tay múa máy để nhấn mạnh giọng điệu, để tăng sức thuyết phục cho quan điểm của mình, họ lật lật tài liệu trong tay như gió thổi làm lay động những chiếc lá rụng phủ đầy mặt đất, nhưng trước mặt tôi âm thanh của mọi thứ đều đã biến mất.
Tôi nhìn gương mặt của Cung Minh, Cố Ly, Cố Nguyên, lúc này tôi mới nhận ra, nét mặt của họ đều giống nhau – như khuôn với từng đường nét đang thể hiện trên mặt Diệp Truyền Bình. Họ đều đang duy trì vẻ bình tĩnh nửa cười nửa không, tựa như đang thận trọng nhưng lại cực kỳ ung dung, họ cúi đầu thấp, ghi chép đủ thứ cần ghi nhớ lên laptop của mình, nét mặt ấy khiến họ trông như đang ký một bản di chúc, cũng như đang viết mấy câu thần chú ác độc, lại như đang viết một bức thư tình cho người mình yêu thương – tôi ngưỡng mộ họ có thể tỏ ra như vậy, tôi thật sự ghen tị.
Đến thời khắc này, tôi mới hiểu rõ, khi một người có thể biểu lộ cảm xúc bằng kiểu nét mặt có khả năng chuyển tải vô hạn như vậy, tức là anh ta mới thật sự bước vào mặt trận cao cấp. Tôi cho rằng cuối cùng mình đã trả đũa được Cố Ly, mình đã chọc cái túi chứa đầy khí của nó thủng lỗ chỗ, nhưng trên thực tế, họ đều đang đứng trên đỉnh núi cách tôi rất xa, đang điên cuồng chà đạp tôi dưới chân núi, đang biểu lộ nét mặt thương hại mà ở tầm của Thượng đế mới có thể có được.
Tôi không hiểu được thế giới của họ. Nhưng điều này hoàn toàn không phải là việc bi ai nhất.
Mà việc bi ai nhất là, trước đó tôi hoàn toàn không biết điểm này, nhưng họ lại biết rất rõ.
Khi cuộc họp sắp kết thúc, Diệp Truyền Bình cầm tạp chí “M.E” của tuần trước, dựng đứng tờ tạp chí trên mặt bàn, bàn tay khẽ vịn trên góc tạp chí, quay trang bìa về phía mọi người: “Tạp chí tuần trước, đã ra trễ bảy ngày so với kế hoạch, tôi không biết nguyên nhân tại sao…”
“Đó là vì…” Cung Minh đang định mở miệng.
“Tôi không quan tâm.” Ngón tay của Diệp Truyền Bình gõ gõ lên bìa tạp chí, cắt ngang lời Cung Minh, “Tôi chỉ biết như vậy sẽ khiến các nhà quảng cáo vô cùng tức giận, họ đã tính rất chính xác thời gian tung quảng cáo ra thị trường, việc này có liên quan mật thiết đến chu kỳ tung sản phẩm ra thị trường của họ. Cho nên, tôi hy vọng, tuần tới, trong ‘Sổ ghi nhớ tổng biên tập’ của mình, anh hãy viết một bức thư xin lỗi, đồng thời, chuyển bản sao bức thư xin lỗi đó vào hòm thư của nhà quảng cáo.”
“Nhưng dù ra trễ bảy ngày, tạp chí lại thỏa mãn được tâm lý của độc giả, vì nguyên nhân này, cũng đã giúp tạp chí tuần qua vừa phát hành đã bán hết veo, tạo được kỳ vọng và quan tâm của độc giả. Đối với tạp chí, thi thoảng làm một lần như vậy, chẳng phải cũng rất tốt sao?” Ánh mắt của Cung Minh như một gương mặt, lạnh lùng mà khó dò.
“Viết thư xin lỗi.” Diệp Truyền Bình khẽ cười nhìn Cung Minh. “Đừng quên gửi bản sao.”
Cung Minh hít sâu một hơi, cúi đầu viết vào sổ ghi chép, không nói gì thêm.
“Tôi nghĩ không cần thiết, vì hiện tại chúng ta chưa nhận được khiếu nại của nhà quảng cáo, nếu chủ động viết thư xin lỗi, chẳng khác nào nhắc họ, khiến sai sót của chúng ta sẽ lan rộng hơn, như vậy có vẻ không hay lắm.” Cố Ly nhìn Cung Minh đang cúi đầu im lặng, không kiềm chế được đã nói chen vào.
“Tôi đang định nói đến cô đây, Cố Ly,” Diệp Truyền Bình nhẹ nhàng đứng lên, “với tư cách giám đốc của bộ phận quảng cáo, mọi khách hàng quảng cáo đều là Thượng đế, tạp chí phát hành trễ một ngày, thì ngay 0 giờ của ngày hôm sau, cô đã phải gọi điện xin lỗi. Dù tổng biên tập không ý thức được vấn đề này, cô cũng phải ý thức được. Trong bản sao thư xin lỗi các nhà quảng cáo do Cung Minh soạn, cô hãy cùng ký tên bên dưới.”
Cố Ly lặng thinh, cuối cùng gật gật đầu.
Diệp Truyền Bình đứng dậy, tuyên bố cuộc họp kết thúc: “Cuối cùng, đính chính một chút, tôi chỉ giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị và tổng giám đốc của công ty này, còn tổng biên tập tạp chí ‘M.E’ vẫn do Cung Minh đảm nhiệm, tôi đã nói, tôi không quan tâm nội dung in trên giấy là gì, tôi chỉ quan tâm thứ được in ấy có thể đem lại những gì cho công ty. Còn nữa, Cung Minh tiếp tục giữ chức tổng biên tập, cho nên phòng làm việc của anh ta không cần phải di chuyển, dù sao phong cách của phòng đó cũng không phải kiểu tôi thích. Người phụ trách hành chính của công ty, sau khi cuộc họp này kết thúc, hãy dọn sạch căn phòng này, sau này đây chính là phòng làm việc của tôi.”
Đôi mắt Diệp Truyền Bình lấp lánh dưới ánh nắng lạnh tanh sau khi được lọc qua bức tường kính, trên mặt vẫn là nét biểu cảm nửa cười nửa không ấy.
Mọ