Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
lệ chảy xuống, không hề ấm áp, mà chớp mắt đã bị hơi lạnh thổi cho buốt giá. Ngực tôi như nước sôi bị đun lên sùng sục, vô số câu chữ hỗn độn trào lên cổ họng, cuối cùng vọt ra khỏi miệng tôi, chỉ có ba chữ nhẹ tênh: “Đáng đời cậu.”
Tôi cảm thấy nhất định mình bị điên rồi.
Sau khi tôi nói xong ba chữ này, Cố Ly chẳng nói nửa lời, quay người đẩy cửa không chút do dự, rồi một mình lặng lẽ rời khỏi phòng họp. Đèn trần hành lang chưa bật sáng, chỉ có đèn an toàn màu đỏ sẫm ở góc tường đang phát sáng, tràn lan một vạt màu đỏ tươi trên nền đá hoa cương, tựa như máu tươi đang tràn ra mặt đất. Đôi giày cao gót của nó dính đầy máu, rồi biến mất sau cánh cửa thang máy.
Tôi nhìn Cung Minh ngồi đối diện, anh ta đứng dậy mà mặt không cảm xúc, nhìn tôi, cuối cùng cũng chẳng nói gì, bỏ đi. Mặt anh ta lại lần nữa xuất hiện thần sắc trước đây, tôi nghĩ mình chẳng bao giờ quên được, thần sắc thương hại ấy, thần sắc đồng tình ấy, giống như đang nhìn bệnh nhân tâm thần bị cách ly qua kính cửa sổ vậy.
Kitty cũng xoay người rời phòng họp, trước khi đi chị ta quay đầu sang nói với tôi một câu: “Đồ dở hơi.”
… Nhiều năm sau, tôi nghĩ, nếu lúc đó tôi nghe điện thoại của Nam Tương, thì mấy đứa chúng tôi có phải tiến đến cục diện như hiện nay không? Nếu lúc đó, tôi đuổi theo Cố Ly ra ngoài, nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của nó đang ngồi trên thang gác phòng thoát hiểm, tôi có bước đến gần nó, rồi lặng lẽ ngồi xuống ôm lấy nó hay không, giống như chúng tôi đã vô số lần ôm nhau trong những tháng ngày thanh xuân hay không.
… Nhưng Thượng đế sẽ chẳng bao giờ cho chúng tôi, cơ hội một lần “nếu như”.
Những ngày này đều như vậy, nói chính xác là từ sau trận ầm ĩ với Cố Ly ở công ty lần trước, thì đã như vậy rồi. Tôi từng hồi tưởng lại cảnh tượng của buổi hoàng hôn ngày đó rất nhiều lần, cảnh chiều hôm đông đặc, ánh đèn an toàn rọi đỏ ửng hành lang, vết chân nhuốm máu từ đôi giày cao gót của Cố Ly, loang ra đỏ tươi trên nền đá hoa cương, ở tầng sâu nhất của cõi mộng, rìa xa nhất của cơn mơ, nơi nông nhất của ảo cảnh, thậm chí khi tôi tỉnh táo, hình bóng của Cố Ly cũng hiện ra rõ nét trên võng mạc, cái bóng dáng từ từ xa dần càng lúc càng nhỏ lại, cuối cùng biến thành một mũi kim thép màu đen đâm thẳng vào lồng ngực, mỗi lần hít thở đều khiến tôi cảm thấy nhói đau.
Suốt cả mùa hè, Thượng Hải đều đổ mưa.
Nước mưa thẩm thấu lên từng tấc đất của thành phố. Quần áo của tôi móc trên giá phơi, không biết bao lần cứ đến lúc gần khô thì lại có một cơn mưa ập tới, tất cả quần áo lại ướt sũng.
Trên đường, đâu đâu cũng là lá cây ngô đồng ướt sũng dính chặt trên mặt đường. Mấy trăm năm trước, khi chúng từ nước Pháp di thực qua đây, chắc chắn chúng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày có thể nhập gia tùy tục mà phủ kín từng tô giới đắt đỏ của Thượng Hải, chúng đã tô điểm cho cái thành phố Phương Đông này trở nên xinh đẹp lạ thường, mang theo cả nét lẳng lơ vô giá, chúng lay động dục vọng, chúng bao bọc tất cả dã tâm lang sói trần trụi và cảnh tàn sát khốc liệt sắc lẹm trong tiếng lào xào khe khẽ mà mệt mỏi – giống như tiếng hát thánh thót đang cố che giấu nét thê lương lúc nửa đêm, giống như mùi cơm thơm ngon đang che đậy cho sự nghèo khốn của ngõ hẻm.
Nét rạng rỡ của liễu Bắc Kinh, vẻ quý phái của mẫu đơn Lạc Dương, phong thái lộng lẫy của phù dung Thành Đô, vẻ nóng bỏng của bóng dừa Hải Nam, đều không thể sánh kịp với sự quý giá của ngô đồng Pháp ở Thượng Hải, chúng thản nhiên ôm lấy những cột đèn đồng đen ngòm hai bên đường, ôm những lữ khách độc hành trong đêm tối, ủ ấm những người khó ngủ giữa đêm khuya, chúng chìa rộng cành lá xum xuê, khẽ khàng che lên những khung cửa sổ sáng đèn trong đêm, giống như đang bảo vệ một bí mật rung động lòng người.
Tiếp sau đó, trên đường tôi về nhà, một chiếc taxi chạy vọt qua vũng nước bên đường, thế là bức tường nước dựng đứng ập thẳng lên người tôi. Hồi đó khi cơn bão “Compa” đổ bộ vào Thượng Hải, những cơn sóng lớn đánh vào đê chắn sóng cũng chẳng mãnh liệt đến thế. Tôi thấy mình giống như Bạch Tố Trinh bị Đại Hải đánh cho phải hiện nguyên hình trong phim Thanh Xà vậy, hoàn toàn quên mất phản ứng, đứng ngây như trời trồng bên đường. Ngược lại là mấy bác gái tay xách đồ ăn về nhà đang đi phía sau tôi, rít lên the thé, giống như người bị nước tạt phải là họ vậy.
Rồi sau đó, tôi mở túi xách ra lấy khăn giấy lau bộ mặt ướt nhẹp của mình, khi đang lục tìm, di động từ trong túi văng ra, rơi bộp trên đất, màn hình tinh thể rắc lên một tiếng rồi nứt thành một mạng nhện. Màn hình soạt một cái đã tắt ngấm, xem chừng như nó đang trăn trối giã biệt tôi.
Lúc này, tôi lại thấy thư thái hơn chút. Cảm giác người ta sau khi gặp phải một chuỗi đả kích liên túc, cường độ mạnh, tần suất lớn, chất lượng cao, đều sẽ sinh ra thứ cảm xúc cảm tử kiểu như Mạnh Khương Nữ khóc ở Trường Thành, khóc hết phiên này đến phiên khác, thậm chí tôi đang nghĩ, liệu có thể xui xẻo hơn được nữa không? Còn có thể kịch tính hóa hơn nữa không? Có bản lĩnh