Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
ó ngày càng tỉnh táo để nhận thức được vẻ đẹp của nó sẽ là vũ khí lợi hại bách chiến bách thắng trong xã hội tanh mùi máu xám xịt này, nữ thần giết chóc tay cầm kiếm lớn đang thức tỉnh trong nó.
Cảm giác tự ti khiến tôi không thể chấp nhận tất cả những điều này.
Tôi sợ sẽ trở thành một kẻ tầm thường trong lòng họ, tôi sợ sẽ trở thành người mà họ không cần nữa.
Cảm giác tự ti của tôi đã sinh ra đố kỵ, sự đố kỵ trong tôi bốc lên thành ngọn lửa.
Cuối cùng nó sẽ đốt hết tất cả mọi thứ chúng tôi từng có thành tro tàn xám ngắt.
Tôi mới là kẻ đáng chết nhất.
Sau khi ăn xong món chính, còn chưa đợi món tráng miệng đưa lên, Cung Minh đã rời đi trước. Tôi không hề thấy lạ trước việc này, khi hẹn ăn cơm với người ta, hầu hết trường hợp đều kết thúc trước so với dự kiến. Trường hợp anh ta có thể kết thúc bữa ăn cùng đối phương ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Có nhiều lần, thậm chí chỉ vừa ăn xong món đầu tiên và uống mấy ngụm rượu khai vị, anh ta đã vội vã rời đi. Tệ hơn là có lần anh ta vừa ngồi xuống, uống hai ngụm nước suối, rồi đi mất, bỏ lại tôi và Kitty cùng bảy vị khách trên bàn ăn ngồi ngơ ngác nhìn nhau.
Tôi vẫn luôn tin trong cơ thể anh ta có một chiếc đồng số lúc nào cũng tích tắc tích tắc bấm giờ để thôi thúc anh ta làm việc, trong đầu anh ta có một chiếc máy nhắc nhở tự động, màn hình luôn ở chế độ chạy run down. Bên ngoài, cơ thể anh ta còn có hai cái đồng hồ bấm giây đang vận hành chính xác: tôi và Kitty.
Nhưng bây giờ tôi có chút hoài nghi là đã có thêm một chiếc đồng hồ bấm giây thứ ba.
Sau khi Cung Minh rời đi, thần sắc của Sùng Quang và Cố Ly rõ ràng cũng được thả lỏng đôi chút. Họ thoải mái nói chuyện với Đường Uyển Như và Vệ Hải, nhưng tôi chẳng nghe được gì dù chỉ một câu. Mắt tôi vẫn như hai chiếc đinh tán đóng lên thân thể mỏng manh thon thả như thể tivi màn hình tinh thể lỏng kia của Nam Tương.
Nhìn nghiêng Nam Tương như một món đồ gốm được điêu khắc tỉ mỉ, còn tôi đứng thẳng ngay đơ lại thêm cái đầu không chút động đậy nữa, khiến tôi trông như chiếc búa sắt. Tôi thật sự muốn đập vỡ cái gì đó.
Nam Tương và Cố Hoài vẫn tiếp tục tốc độ nói chuyện không gấp cũng chẳng chậm, như vậy khiến nó trông cực kỳ thanh lịch, không quá nhanh để khiến người ta cảm thấy nó tùy tiện, cũng không quá chậm để làm người ta cảm thấy mất hứng thú. Trong khi mỗi ngày chúng tôi đều mệt mỏi khổ sở như một con chó, rốt cuộc nó đang làm những gì? Giống như nó đã tham gia một lớp huấn luyện đặc công vậy.
Nó chẳng thèm để ý gì đến tôi. Sự lơ là của nó càng như đốt thêm sự phẫn nộ trong tôi, tôi nhìn chằm chằm vào nó, như muốn chớp lấy khoảnh khắc nó quay đầu lại nhìn mình, sau đó dùng ngọn lửa trong mắt tôi phụt mạnh một phát. Nhưng nó thông minh lắm, nó đâu cho tôi cơ hội như thế, thậm chí ngay cả ngoái đầu lại liếc tôi một cái nó cũng chẳng có thời gian – hoặc là nó không thèm. Đôi mắt giận dữ của tôi kiên trì từng giây từng giây nhưng cuối cùng vẫn không được hồi đáp, đã càng lúc càng buồn cười và đáng thương. Giống như tôi đang đấm túi bụi điên cuồng, trong một màn đêm tối tăm trống rỗng, đáp lại tôi chỉ là sự thinh không và thất vọng, tôi cảm thấy mình như chiếc vỏ sò khô cạn nằm há ra phơi nắng, bị thủy triều từng cơn từng cơn quét vào, tôi ngây ngô cắm mình trên bãi biển thê lương lạnh lẽo này.
Tôi cầm dao nĩa trên tay ném mạnh vào đĩa ăn.
Tiếng rơi cực lớn không ngờ đã thu hút những cái liếc xéo của mọi người, mấy người nước ngoài bàn bên chau mày nhìn tôi, Cố Ly chẳng nói lời nào đẩy ghế ra đứng lên đi thanh toán, trong giọng nói của Sùng Quang rõ ràng có ý bực bội nhưng được kiểm soát chặt chẽ, anh ấy bao bọc nó bằng sự dịu dàng ấm áp đến mức không làm tổn thương người khác, nhẹ nhàng ghé qua hỏi nhỏ tôi: “Em định làm gì vậy?”
Tôi chẳng định làm gì cả, tôi chỉ muốn món đồ gốm được trang trí tinh tế trước mặt kia quay đầu qua nhìn tôi một cái, như vậy tôi có thể nhảy bổ vào nó như kẻ thất tình, như chúng tôi của mười năm trước, đầu bù tóc rối cấu véo nhau rồi sau đó lại ôm đầu mà khóc nức nở.
Nhưng nó không hề.
Nam Tương từ đầu đến cuối chẳng liếc tôi một cái.
Ngược lại là Cố Hoài trong khi nói chuyện với Nam Tương, đã khẽ khàng ngẩng đầu lên nhìn tôi một lát, cái nhìn lướt qua không chủ ý ấy, tràn đầy sự thông cảm và đồng tình.
Sùng Quang kéo tôi rời khỏi nhà hàng.
Đường Uyển Như và Vệ Hải cũng bối rối rời bàn. Khi đi nó đã tiện tay cầm luôn chai rượu đỏ mới uống hết một phần ba kia, vì nó liếc thấy giá của chai rượu này trên thực đơn, “Cậu bỏ hai ngàn đồng trên bàn rồi cứ tưng tửng mà đi sao?”
Sau này, khi đã uống sạch hai ngàn đồng ấy, chúng tôi lại lục rượu trong tủ rượu của Cố Ly ra uống.
Màn đêm bên ngoài cửa sổ đã buông, đúng lúc này trời lại bắt đầu đổ mưa. Những cột đèn màu đồng vàng có niên đại xa lắc xa lơ đã bật sáng, tỏa ra thứ ánh sáng cũ kỹ, ánh đèn màu vàng cam ẩn phía sau tán cây, giống như những con mắt đầy lông lá đang nhìn trộm chúng tôi. Tầm nhìn của tôi sau khi đã uống bay mấy chai rượu đỏ bắt đầu chếnh choáng, đã như c