Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
còn nhiều hơn cả nói tiếng Anh.
Hắn không còn là anh chàng thiếu niên quyến rũ dẫn tôi và Nam Tương nhảy rào, trốn học đi chơi nữa.
Trên màn hình điện tử cực lớn, tín hiệu chỉ dẫn của cảng hàng không đang nhấp nháy, vô số chữ cái tiếng Anh kết hợp với những con số tạo thành số hiệu của các chuyến bay, nó đại diện cho những chuyến bay sắp sửa quét qua bầu trời vào thời điểm này và trong tương lai. Linh hồn của mọi người bị những số hiệu lạnh lùng ấy dẫn dắt, người ta vượt qua đại dương, xuyên qua bầu trời, kéo nỗi nhớ ngày càng ngắn lại, cuối cùng biến thành dây đàn kim loại kéo căng trên bầu trời, bị gió thổi rung lên than khóc từng hồi.
Tôi đột nhiên nhớ lại câu nói của Ryan trong phim Trên không, khi đó anh ta cũng giống tôi, đứng dưới một màn hình điện tử màu lam cực lớn, nói với chính mình:
“Người ta trở về nhà sau một ngày bận rộn, đón tiếp bởi con cái và vật nuôi, vợ chồng hỏi han nhau xem đã trải qua một ngày thế nào, sau đó chìm vào mộng đẹp. Muôn vì sao lấp lánh trong đêm tối, trên bầu trời rực sáng kia, có một vệt sáng nhất, đó sẽ là dấu vết đôi cánh của tôi đã quét qua.”
Hồi đó, tôi cảm thấy Ryan cực kỳ cô đơn, tôi nhìn gương mặt mệt mỏi của Ryan trên màn hình máy tính, mà rất muốn ôm chầm lấy anh ta.
Cuối cùng, Neil để lại cho tôi và Cố Ly một cái ôm thắm thiết.
Hai tay mở rộng, vòng lại thành một vòng rất lớn, ôm cùng lúc hai chúng tôi vào lòng. Hắn dáng người cao lớn, tay chân dài ngoằng, nên động tác này thực hiện rất dễ dàng, mang vẻ tự nhiên phóng khoáng. Hắn dùng động tác phóng khoáng này để khiến sự bùi ngùi khi ly biệt trở nên không quá kích động. Tôi nghĩ hắn đã làm đúng.
Còn Cố Ly cũng đã gỡ bỏ cái vỏ ngoài như chiếc máy tính kia của nó, trong giây phút ấy, nó như chiếc PC đã tắt sạch mọi phần mềm diệt virut và tường lửa, tự do kết nối với tất cả các máy tính mà không hề phòng bị. Lại lần nữa trở về dáng vẻ của thời kết thúc năm thứ nhất đại học, khi tiễn Neil về Mỹ, tâm trạng cảm thấy não nề. Trên khuôn mặt thiếu nữ mãi không già tựa yêu tinh kia của nó, chất đầy nét biểu cảm của người làm mẹ. Nó huyên thuyên không ngừng, nhắc đi nhắc lại những lời dặn dò vô nghĩa, Neil nghe đến mức phải xua tay, giọng nói khào khào, có chút bối rối: “Cố Ly, chị đừng nói nữa được không, giữa chốn đông người như vậy, chị muốn một đứa con trai lớn tồng ngồng như em phải khóc sướt mướt hay sao, em đánh chị đấy.”
Tôi và Cố Ly áp sát vào lồng ngực đầy đặn của hắn, giây phút đó, tôi cảm thấy gần hắn vô cùng, tôi nghe thấy nhịp tim của hắn, cảm giác như đang áp sát vào một hang núi cực lớn sâu thẳm, cảm giác bi thương trong tôi bắt đầu rung động theo nhịp đập trái tim của hắn.
Sau khi ra khỏi sân bay, tôi và Cố Ly đứng bên lề đường. Chúng tôi chẳng vội xuống hầm để xe, tôi và nó như đã ngầm hiểu nhau, đứng ngẩn người bên dưới bảng trạm khởi hành của phi trường. Trước mắt là vô số xe qua lại, người đến người đi, người đưa tiễn hết tốp này đến tốp khác, hết cuộc từ biệt này đến cuộc từ biệt khác đang luân phiên diễn ra trước mắt, giống như những bộ phim truyền hình nhiều tập của TVB đang phát hằng ngày, sau khi xem hồi lâu, hóa ra cuộc chia ly của chúng tôi cũng không đến mức thống thiết lâm ly, trời long đất lở như tưởng tượng. Chúng tôi chỉ là một trong số hàng trăm ngàn cuộc chia tay, chỉ là một phân cảnh ngắn ngủi trong bộ phim dài tập.
Chúng tôi đứng đó hồi lâu, rồi quay người xuống hầm để xe. Cố Ly lôi từ trong túi xách ra chiếc khăn quàng cổ, gió thu bắt đầu thổi, trời càng lúc càng lạnh, gió thổi mây đen nát thành tro bụi, miên man dạt dào rớt trên mặt đất, cả đất trời đều đen đúa, xám xịt.
Con tim tôi cũng như thế.
“Tại sao Neil lại phải quay về Mỹ?” Cuối cùng tôi cũng không kìm nén được mà hỏi Cố Ly. Vấn đề này vẫn luôn quấn lấy tôi rất lâu, khi nó giúp Neil trở về công ty chuyển đơn từ chức, khi nó giúp Neil sắp xếp hành lý, khi chúng tôi đến nhà hàng sườn cừu đắt nhất ấy để ăn bữa chia tay, đã mấy lần tôi không kìm nén được mà định hỏi nó.
Nó không trả lời tôi, mà chỉ cúi đầu, bắt đầu lục tìm kính râm trong túi của nó, tìm một hồi lâu, cuối cùng cũng thấy. Khoảnh khắc khi đeo kính râm trở lại ấy, nó đã lại biến thành một tên mù vô địch thiên hạ, đao thương bất nhập. Tường lửa và phần mềm diệt virut phía góc dưới não phải của nó đã khởi động lại. Nhưng tôi biết, thực ra nó không muốn để tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của nó.
Sau đó trên đường trở về, xe băng băng trên đường vượt, đột nhiên nó nhìn về phía khung trời xám xịt phía trước, rồi nói một câu bâng quơ: “I am not happy anymore.”
“Gì cơ?” Tôi chẳng phản ứng lại.
“Đây chính là câu trả lời khi tớ hỏi Neil vì sao phải trở về Mỹ”, bàn tay Cố Ly siết chặt run rẩy trên vô lăng, nó bật khóc, “I am not happy anymore”.
Từng câu từng chữ, được nó lặp lại một lần nữa.
Nhớ lần đầu xem Hồng lâu mộng, tôi còn đang học tiểu học, hồi ấy không thể hiểu hết được. Sau này, khi tôi đã quen biết với thiếu nữ văn nghệ Nam Tương, trước vẻ giới thiệu cuồng nhiệt của nó, tôi đã đọc lại lần nữa, tất nhiên, khi đọc