Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

đến những đoạn miêu tả khiến những thiếu nữ đang tuổi dậy thì như chúng tôi đỏ mặt tía tai, thì trong đầu tôi chợt lóe lên khuôn mặt lúng túng của bố mẹ tôi hồi đó, và tôi cũng đã hiểu vì sao họ luôn đem cuốn Hồng lâu mộng mà tôi đã lật xem mấy chục trang ấy khóa chặt và trong chiếc hộp gỗ ở trên tủ quần áo, hồi đó tôi còn nghi ngờ quyển sách đó là thứ giống như Cửu âm chân kinh hoặc là Quỳ hoa bảo điển, đọc xong tôi sẽ biến thành Mai Siêu Phong đầu tóc bạc phơ, thò ra năm móng tay đen ngòm bấm thành năm lỗ trên đầu người ta.
Lần này, sau khi tôi đọc xong cuốn Hồng lâu mộng, tôi cảm giác như mình đã thoát ra khỏi cảnh mộng sâu thẳm, những người ấy thật đau khổ, sống tuyệt vời như thế, mà lại thê lương đến vậy. Trong đầu tôi luôn vấn vương câu nói: “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành.”
Giây phút này, tôi nhìn con đường tưởng chừng không có điểm cuối trước mặt, điểm cuối ấy đã bị bụi khói mù mịt ở phía xa nuốt chửng, ngay cả thành phố bên dưới, cũng như bị chiếc chăn bông màu xám che phủ.
Bầu trơi như một mặt gương lau chẳng thể sạch nổi, đang chiếu rọi nhân gian đổ nát này.
Tôi đột nhiên nhớ lại câu nói: “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành”.
Đều bay đi hết rồi, thật yên lành.
Đi thật yên lành.
Sau khi về đến căn biệt thự, tôi và Cố Ly chẳng còn tâm trạng nào để nói chuyện. Sau khi cởi áo khoác ngoài ra, nó liền đi thẳng vào phòng tắm. Tôi nằm trên sofa, những mong chộp được bất cứ âm thanh bé nhỏ nào trong biệt thự rộng thênh thang này. Nhưng không có, chỉ có tiếng nước rào rào vang ra từ phòng tắm.
Về sau, căn biệt thự ba tần rộng thênh thang này, chỉ có hai người tôi và Cố Ly.
Những thanh âm từ xưa đến nay chẳng mấy ai chú ý đến, như tiếng kéo cửa tủ, tiếng thay giày cao gót, tiếng lấy nước, tiếng bỏ thìa nĩa xuống bàn, khi chúng tôi làm những chuyện vụn vặt này trong vô thức, chắc chắn chúng tôi chưa từng nghĩ đến việc có một ngày, chúng tôi sẽ nghe thấy những vọng cực lớn phát ra khi làm những việc này.
Có khi nằm trên ghế sofa, dường như tôi cảm thấy có thể nghe thấy nhịp thở của mình, cái cảm giác ấy, giống như có người đang trườn trên tai, than vãn dai dẳng. Tiếng than vãn vô cùng thương cảm, vô cùng hụt hẫng, vô cùng cô đơn.
Có một hôm khi đi qua phòng Nam Tương, tôi lại lần nữa cảm nhận được lá bùa dán trên cửa ấy.
Chợt nhớ đến điều gì đó, tôi đẩy cửa ra, bước vào trong phòng. Tôi tìm thấy cuốn Hồng lâu mộng bản bìa cứng trong tủ sách, quả nhiên nó không đem đi. Vì cuốn sách này là tôi tặng nó, nó không đem đi là vì nó cảm thấy đây không phải là đồ của nó. Hay nói cách khác, là thứ nó không muốn. Tôi vội lật nhanh bỏ qua trang bìa lót, bởi tôi sợ nhìn thấy những dòng chữ về tình bạn đã được viết chi chít trên đó, tôi không thể đối mặt với chúng. Lật từng trang sách, tìm kiếm theo ký ức, tôi muốn tìm được xuất xứ của câu nói “Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành” ấy.
Khi gần như sắp bỏ cuộc, tôi đã thấy được đoạn đầy đủ đó.
Quan thì cơ nghiệp suy tàn,
Giàu thì vàng bạc cũng tan hết rồi.
Có ơn, chết để trốn đời,
Rành rành báo ứng những ai phụ lòng.
Mạng đền mạng đã trả xong,
Lệ đền lệ đã ròng ròng tuôn rơi.
Oan oan đừng lấy làm chơi,
Hợp tan đã trốn được trời hay chưa?
Gian nan là bởi kiếp xưa,
Giá mà phú quý là nhờ vận may.
Khôn thì vào cửa “Không” này,
Dại thì tính mệnh có ngày mất toi.
Như chim khi đã no mồi,
Bay về rừng thẳm đậu nơi yên lành[1'> .
[1'> Tạm dùng bản dịch của nhóm Vũ Bội Hoàng.
Tôi úp mặt vào trong trang sách, mùi giấy xộc thẳng vào mũi.
Nước mắt thấm sâu vào trang giấy ửng vàng, chúng nóng hổi như máu trong cơ thể tôi, nhưng tôi biết, chúng không sưởi ấm được câu chuyện bi thương, không sưởi ấm được Hồng lâu mộng vắng vẻ này.
Trong cõi nhân gian rộng lớn mà tinh tế, ngày nào cũng có người rơi lệ và đổ những giọt máu nóng sôi sục, nhưng huyết lệ của muôn nghìn người phàm, cũng chẳng thể thay đổi được sự lạnh lẽo vĩnh hằng của nó, chẳng phải sao?
Một tuần sau, trời đổ mưa to suốt hai ngày một đêm.
Sau cơn mưa khủng khiếp ấy, mùa thu đậm đà của Thượng Hải đã tràn về.
Trong sân của ngôi biệt thự đã phủ đầy một lớp lá vàng. Những tán cây ken dày trong tiểu khu, chỉ trong vài ngày đã mỏng đi một nửa. Vô vàn tia nắng mặt trời vàng vọt mà lạnh lẽo chiếu rọi trên mặt đất vẫn còn ướt rườn rượt, khiến mùi hăng thuần phác của thực vật càng thêm nồng nàn hơn theo đà phân hủy của lá rụng, cả phố Nam Kinh Tây như đã biến thành một tiệm đông dược khổng lồ.
Tôi và Cố Ly mượn được hai chiếc chổi tre lớn ở chỗ ban quản lý khu phố, hai đứa bắt đầu quét dọn lá rụng trong sân.
Nhiệt độ vào lúc sáng sớm rất thấp, những chiếc lá sát gần mặt đất vẫn còn lưu lại vài giọt sương. Cả tiểu khu vô cùng yên tĩnh, chẳng có một ai, hai chúng tôi cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ còn lại tiếng chổi quét lá rụng sột soạt vang lên giữa không gian.
Chúng tôi quét dồn lá rụng về một góc ở phía tây nam, chất đống càng lúc càng cao hơn. Lá rụng giờ này vẫn bị nước mưa ngấm ướt sũng, nhưng vài ngày nữa thôi, chúng sẽ được


XtGem Forum catalog