Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1687 lượt.
, thì từ vành đai giữa đến vành đai ngoài, sau đó đến vùng ngoại thành và xung quanh Thượng Hải, mọi cao ốc thương mại đều như chiếc lá gặp sương giá đã ỉu xìu. Vô số nhân viên môi giới bất động sản từng cao ngạo một thời, nay đã lặng lẽ tháo những chiếc đồng hồ bằng vàng 18K ra khỏi cổ tay, cởi bỏ những đôi giày da cá sấu, thay vào đó là đôi giày thể thao đệm khí của NIKE hoặc PUMA, nhao nhao lao ra đường cao tốc, nét mặt xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, quyết một trận tử chiến, chỉ còn thiếu trên đầu quấn một dải khăn trắng, thắt lưng dắt một đoản đao dùng để mổ bụng nữa thôi… Thứ duy nhất không thay đổi ở họ là những bộ vest màu xám mãi ngự trị trên người, bất kể lúc nào họ xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người, đều trong bộ dạng mặc một bộ vest size nổi bật có thêm chiếc cà–vạt lụa vừa rộng vừa thô kệch ghi chặt trên cổ. Có lẽ khi họ chơi bóng đá, tắm táp, bơi lội, xông hơi cũng đều phải như vậy, lúc nào cũng sẵn sàng lôi danh thiếp từ trong túi áo vest ra đưa cho bạn. Giống như câu châm ngôn, bạn sẽ chẳng bao giờ biết khi nào gặp được chân mệnh thiên tử của mình, vậy thì, cùng một lẽ, bạn cũng sẽ chẳng biết khi nào gặp được khách hàng tiềm năng của mình. Tôi từng chứng kiến một vị môi giới bất động sản cố sức lôi danh thiếp nhét cho một thằng nhóc cổ đeo khăn quàng đỏ, chân đi giày lưới bên đường – tất nhiên, anh ta còn bồi thêm một câu “nhớ phải đưa danh thiếp này cho bố cháu đấy”, nếu không tôi cũng phải nghi ngờ thế giới này mất.
[1'> Diêu Minh (sinh ngày 12 tháng 9 năm 1980) là một cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp đang chơi cho đội tuyển Houston Rockets của National Basketball Association (NBA). Hiện anh là cầu thủ có chiều cao cao nhất chơi cho NBA, 2.29m.
Lúc này đám người môi giới ấy đang đội nắng nắng gắt cuối thu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo đứng dưới cầu vượt chặn đủ hãng taxi cao cấp, tay giơ cao tấm biển quảng cáo được tạo bằng bút lông và giấy bản, bên trên viết đủ thứ khẩu ngữ lạ thường kiểu như “Cao ốc thương mại giá nhảy lầu, chỉ còn một căn”, “Biệt thự độc đáo giá rẻ như rau, thua cả giá rau hiện nay”, “Chủ nhà ngồi tù bị bắt, người nhà di dân bán tháo quyền sở hữu”, “Tiểu Tam bắt gian tại giường, bà xã bán tháo nhà tốt”, “Bán nhà nuôi gái”, nhiều khi tôi thật lòng cảm thấy thứ họ đang cầm trên tay là lời thoại của bộ phim truyền hình nhiều tập kênh 8 giờ của đài TVB. Họ và những người ăn xin trên phố trông cũng chẳng khác nhau là mấy, đều vác bộ mặt tươi cười nhún nhường với những người ngồi trong xe, sau đó cẩn thận dè dặt gõ cửa xe. Nhưng đôi khi, người lái xe cao cấp, thường chỉ là tài xế mà thôi. Họ lúc nào cũng đóng chặt cửa xe, đạp ga chạy thẳng.
Anh ta không còn nhiều thời gian nhàn rỗi nghiên cứu những món đồ gốm mới nhất đến từ Tây Ban Nha để sai cấp dưới đi sưu tầm một bộ, cũng không còn tâm trạng chỉ thị cho tôi và Kitty đi khắp Thượng Hải tìm kiếm những loại cà phê với đủ hương vị khác nhau. Ngày nào anh ta cũng có những cuộc họp không có hồi kết, gọi những cuộc điện thoại không có điểm dừng, xem những tài liệu số lượng không giới hạn. Di động chỉ cần ngơi một chút, là phải cắm ngay vào nguồn sạc, nếu không thì trong trạng thái tiêu hao năng lượng cao với mỗi cuộc gọi bình quân đến bốn mươi lăm phút, đừng nói là iPhone, cho dù là đổi thành di động Sơn Trại do Trung Quốc sản xuất có nguồn điện chẳng khác nào pin hạt nhân, tôi tin rằng cũng không chịu nổi.
Càng gay hơn nữa là, công ty đang dốc toàn lực chuẩn bị khởi động một tạp chí thuộc loại hình nghệ thuật ra đời trong năm tới. Vốn khi lên kế hoạch lộ trình sản phẩm, cũng đúng vào thời kỳ tăng trưởng tốc độ cao của “M.E”, hồi đó nguồn khách hàng và độc giả tăng vọt từng ngày, khiến công ty có đủ niềm tin với tạp chí mới, trước đó tại tiệc chiêu đãi nội bộ dành cho khách hàng quảng cáo, những người đứng đầu bộ phận kinh doanh của rất nhiều thương hiệu còn chen chúc nhau muốn xem tạp chí mới thuộc “M.E” là mặt trận kinh doanh quảng cáo mới của họ. Nhưng chỉ trong thời gian vài ba tháng, cả đất trời đều như đã đổi màu, ánh hồng rực rỡ trước đó soạt một cái đã biến thành màu xanh dưa chuột. Trước đây, những nhà kinh doanh quảng cáo thương hiệu tài chính hùng mạnh, chỉ hận không thể trực tiếp cầm từng súc hiện kim màu hồng phấn nặng đến mấy cân ném thẳng vào mặt chúng tôi, giờ đều như bánh xe xì hơi, chẳng ngọ nguậy được nữa. Những câu nói với tần suất cao trong miệng họ cũng chuyển từ “không thành vấn đề, bao nhiêu tiền, chúng tôi trả”, thành “không chắc nữa, rẻ tí đi, để xem đã.”
Vì vậy, trong khi cả Thượng Hải đều chìm trong mưa gió, mọi công ty đều cắt giảm chi tiêu, thu hẹp chiến tuyến, chúng tôi lại bận rộn hơn ai hết. Thậm chí công ty không những không cắt giảm nhân viên, mà trái lại còn xây dựng đội ngũ nhân viên mới để phục vụ cho ấn phẩm mới toanh sắp tới. Người khác thèm thuồng hâm mộ chúng tôi, nhưng chuyện nóng lạnh bên trong chúng tôi tự biết. Đây rốt cuộc là uống rượu độc giải khát trước ngày tận thế, hay cuộc tử chiến giải quyết tận gốc mọi vấn đề, chẳng ai nói rõ được. Mọi người đều giống những chú hề đ