Tác giả: Tiểu Mạc
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.
ì Gia Bảo vội cất tài liệu kẹp vào cuốn sách cỡ bự, đứng lên giọng nói uy nghiêm “chúng ta có cuộc họp với Âu Nhạc Phong vào trưa nay, cậu mau chóng sắp xếp đi”, nếu giờ này mà con lôi chuyện hồi nãy ra chắc chắn anh sẽ bị xử tử hình giống Hiếu Tùng mất
“ừ, giờ chúng ta đi”
Trên tầng cao nhất của khu trung tâm thương mại sầm uất “Jane”, Dương Phàm cùng Gia Bảo uy nghiêm đi tới, thư ký nhìn thấy Dương Phàm như muốn rớt nước miếng, dù gặp hai ba lần, nhưng lần nay Dương Phàm oai nhất, đeo hẳn hoi một mắt kính màu đen, trong ngầu hơn ( =)) )
Thư ký Jessica, vội vàng cúi chào “thưa Dương tổng, Âu tổng có việc, mời Dương tổng cùng Phương trợ lý ngồi chờ chút”
Hai người khẽ gật đầu, Dương Phàm đang ai oán cái thằng em họ chết tiệt không lưu tình mà đấm hẳn hoi vào mắt anh, khiến anh phải khổ sở đeo kính đen.
Cánh cửa phòng mở ra, hai người đều giật mình. Thái Văn mặc chiếc váy dài màu tím nhạt, đường cong hiện lên khá hoàn hảo,mái tóc được vấn lên khá tỉ mỉ lại tinh tế, cử chỉ tao nhã chẳng khác gì các quí cô thượng lưu cả.
Thái Văn tay trái ôm lấy chiếc bóp sang trọng lo nói với Âu Nhạc Phong thì để ý có hai người đang nhìn mình đó là Dương Phàm cùng Gia Bảo, nụ cười trên khóe miệng dựng lại. Âu Nhạc Phong nhìn theo ánh mắt của Thái Văn. Nở ra nụ cười chuyện nghiệp đi đến “Dương tiên sinh, chào ngài”
Âu Nhạc Phong thấy Thái Văn đang cầm trong tay rượu sakê thì nhíu mày xuống, nhanh chóng lên tiếng “Hà tiểu thơ, uống rượu nhiều chẳng tốt cho sức khỏe”. Nàng xém chút phun hết rượi trong miệng, ho khan, mỉm cưỡng cười nhạt “òh, thế thì phải đa tạ ‘Âu tổng”
Âu Nhạc Phong cười nhã nhặn lại nói “vả lại ở đây có nhiều người biết mặt chẳng biết lòng” liếc sang Dương Phàm cùng Gia Bảo, Thái Văn thì trừng mắt nhàn nhạt nói “đúng thật là thế, nhưng có cho cũng chẳng dám”, Âu Nhạc Phong cười khánh khí nhanh chóng lái qua chuyện khác “Dương tổng lần này chẳng biết Dương tổng có gì muốn nói”.
Dương Phàm để ý thấy hành động của hai người thì máu đã dồn lên não, nhưng ráng tự trấn an mình, liếc mắt với Gia Bảo, Gia Bảo đưa ra một số hồ sơ, khẽ tóm tắt lại.
Âu Nhạc Phong sờ sờ cằm “xem ra Dương tổng cũng giống như Hà tiểu thơ, Hà tiểu thơ , em nghĩ sao về chuyện này”.
Nàng giật mình, hai mắt tròn xoe nhìn Âu Nhạc Phong ngồi kế bên mà muốn dùng đôi đũa trong tay đâm chết Âu Nhạc Phong mới hả được giận, ráng cười gượng “Âu thiếu gia thật biết nói đùa, ha ha ha”
Âu Nhạc Phong cười sảng khoái khi nhìn thấy mặt nàng đỏ ửng lên “được thôi, Dương tiên sinh hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ”. Dương Phàm khẽ đứng dậy bắt tay với Âu Nhạc Phong. Chương 21-2
Gia Bảo trên đầu hiện ra hàng ngàn dấu chấm hỏi, còn Âu Nhạc Phong thì luôn trêu chọc Văn, rõ ràng Văn cười rất gượng nhưng Âu Nhạc Phong lại cần hỏi ý kiến của Văn cơ đấy , có thể thấy họ từng là bạn thân.
Nàng tính gấp cục sushi thì đũa của Âu Nhạc Phong gấp trước nàng, nàng dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Âu Nhạc Phong ánh mắt nói lên tất cả ‘ngươi muốn gì’. Âu Nhạc Phong nuốt vào miệng ngon lành, gấp hết sushi có chứa cua, nhún nhún vai nhìn nàng cười với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, lại nói “đây là món ăn yêu thích của anh, Hà tiểu thơ em thật biết khẩu vị của anh”
Thái Văn nắm chặt thành quyền chuẩn bị tư thế chiến đấu.Dương Phàm cùng Gia Bảo thì càng nghi ngờ, cuối cùng họ có quan hệ gì. Dương Phàm cười nhạt, thêm phần kinh bỉ Thái Văn, không ngờ Thái Văn sau khi rời khỏi anh thì có thể câu thêm một con cá béo như Âu Nhạc Phong, bất giác tim anh nhói đau, nhưng anh tự nói với mình không được, không được vì hạng người như Thái Văn mà đau lòng.
Âu Nhạc Phong nói thêm “Hà tiểu thơ, Dương tổng, Phương trợ lý, tối nay Âu thị có tổ chức tiệc nhà, hi vọng hai người nể mặt tới dự buổi tiệc nhỏ”.
Rồi xoay ra vỗ vỗ bả vai nàng “hi vọng Hạ tiểu thơ nể mặt mà góp mặt vào buổi tiệc”. vì biết nàng tính trốn nên anh đã ‘tiên hạ thủ vi cường’. Nàng đang ăn mà cũng bị nghẹn vì hành động của Âu Nhạc Phong, Âu Nhạc Phong vỗ vỗ lưng nàng, đưa nàng ly nước lọc “khụ…khụ…cuối cùng anh muốn gì hả?”.
Âu Nhạc Phong nở ra nụ cười ngây thơ nhìn nàng, nàng hận lúc này chẳng thể xông lên đánh cho Âu thiếu gia một trận, nhưng nhịn phải nhịn. Khôi phục lại dáng vẻ uy nghiêm, ho khan “khục, đương nhiên rồi, tôi chỉ là một con kiến nhỏ nhoi sao dám từ chối ‘Âu thiếu gia’ anh chứ”
Âu Nhạc Phong nhún nhún vai nhìn Thái Văn cười tà, Dương Phàm lúc này mới hỏi “hai người có quan hệ gì”
Hai người đều trả lời “không có quan hệ/ khách hàng”. Hai người nhìn nhau lại trả lời “khách hàng/ không quan hệ”.
Gia Bảo ôm bụng cười hì hụt, nói dối mà chẳng đồng đều nữa trời ạ, Văn ơi là Văn. Còn mặt Dương Phàm thì khẽ nhíu nhíu lại, ráng gượng rằng mình không sao, tốt cô đã làm được một việc tốt, dựa dẫm vào đàn ông là nghề của cô phải không, đúng là thật sự sai lầm, khuôn mặt ngây thơ chỉ để dẫn dụ những thằng đàn ông ngu xuẩn, chơi chán thì sẽ chuyển đối tượng mới.
Buổi ăn của nàng chẳng còn gì