Tác giả: Tiểu Mạc
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1225 lượt.
nie Leroy ôm lấy mặt “Chúa ơi, sao Jane lại ăn mặc xớn xác như thế này hả?”. Thái Văn nhìn lại chiếc áo phong, quần bò, dép lê thì nói “có gì không ổn, rất thoải mái mà”.
Âu Nhạc Phong cười trừ, Bonnie Leroy lắc đầu “không được, Jane ngoan của cô hay là Matsumoto quá bạc đãi Jane nếu Jane thiếu tiền có thể nói với cô mà?”
Thái Văn hớ mặt ra, cười khổ “cô, con đâu có nghèo túng như cô nghĩ, vì con thích như thế, bé Jack nói xem, có phải chị rất dễ thương không”. Bé Jack chẳng hiểu gì chỉ dựa vào ngực của Thái Văn (háo sắc)
Bonnie Leroy vội nói “Phong, mau đưa quà lần này cho Jane nào”. Âu Nhạc Phong hiểu ý, vội búng tay thì người hầu đưa cho Thái Văn cái túi.
Bonnie Leroy lại nói “đây là quà cô mua tặng Jane , có thích chứ?”. Thái Văn nhìn vào thì thấy rất đẹp nhưng lại nói “cô, cháu ở đây chẳng cần phải mặc những chiếc đầm như thế a”
Bonnie Leroy cười đểu “thì con cứ nhận đi, Matsumoto cũng sẽ đồng ý mà”. Đến đây thì con mắt của Bonnie Leroy đảo liên, Thái Văn cười nhạt "cô đừng có nói, cháu biết cô tính nói gì rồi, có phải là do Matsumoto kêu cô đến hối thúc con về".
Bonnie Leroy cười ngại ngùng, giọng nói có chút thẹn thùng "Jane, con có biết là Matsumoto rất lo lắng cho con", Thái Văn thì nhún nhún vai "biết chứ, nhưng thời hạn là một tháng nha, còn chưa hết mà", cả nàng cũng chẳng biết mong đợi đều gì ở đây, mẹ nàng nôm na cũng gần khỏi bệnh rồi.
Bonnie Leroy đành thở dài, Bonnie Leroy cùng Âu Nhạc Phong phải vào chủ trì buổi lễ vì thế Thái Văn ẵm lấy Jack ở ngoài khu này mà chờ. Chương 23-3
Mọi người nhanh chóng đứng lên đi qua chào hỏi sau khi khai mạc xong. Masami cầm lấy trai nước hoa màu tím nhạt có vẻ rất đẹp, khẽ sịt một chút nước hoa lên tay “Phàm, anh ngửi xem, rất thơm nha”
Masami nắm chặt lấy tay Dương Phàm hớn hở đưa cho Dương Phàm ngửi thì, Dương Phàm giật bắn người, giật lấy trai nước hoa trong tay của Masami, khiến Masami giật mình “Phàm, anh sao thế”, chẳng lẽ Phàm có hứng thú với nước hoa, mà nước hoa của phụ nữ???
Dương Phàm nhíu mày, từ đằng sau truyền lại giọng nói quyến rũ pha chút ngạc nhiên “nước hoa của tôi có chuyện không ổn sao?”, tại sao chàng trai này có vẻ không được vui khi ngửi thấy mùi thơm lại thanh của nước hoa chứ
Bonnie Leroy đi đến với dáng vẻ quí phái, trên đầu đội chiếc nón vành màu trắng nhạt sang trọng.
Dương Phàm khôi phục lại dáng vẻ của mình “Simon phu nhân, xin hỏi nước hoa này phu nhân đã được bày bán ra lần nào chưa?”
Bonnie Leroy mỉm cười, lộ ra lúm đồng tiền bên má trái “ đương nhiên là chưa, dự tính tháng sau sẽ được bày bán”. Liếc nhìn tấm thẻ trước ngực “Dương Phàm”, chà quả nhiên chàng trai này y chang tên của mình, cả người tỏa ra cổ khí của bật vương gia có chút phóng khoáng thật là đẹp trai và phi phàm.
Masami chẳng hài lòng với thái độ Bonnie Leroy nhìn lấy Dương Phàm, có chồng rồi mà cứ ham của mới mẻ, nhanh chóng khoác tay Dương Phàm. Chuyện này đã làm cho Bonnie Leroy để ý tới thì vội chào hỏi “quí cô kế bên, Dương tiên sinh là?”
“bạn gái”. Masami giật lấy câu trả lời của Dương Phàm, khiến Dương Phàm thở dài, ở đây rất nhiều người làm sao mà Dương Phàm nỡ làm bẽ mặt Masami đành thở dài gắng gượng, thầm nghĩ rất may mắn ở đây chẳng hề có phóng viên.
Bonnie Leroy dù tỏ ra vẻ lịch thiệp thì cũng có chút kinh bỉ quí cô này, rõ ràng chàng trai này chẳng ưa lấy quí cô này, đúng là tự mình chuốc khổ, mà cũng hơi giống cô lúc trước.
Dương Phàm vội hỏi vào chủ để chính, lần này từ miệng của Dương Phàm bật ra tiếng Pháp nghe có vẻ rất mát tai và ngọt ngào, có chút khàn khàn nghe thật quyến rũ “Simon phu nhân, xin hỏi phu nhân có quen với một người tên Hà Thái Văn”
Bonnie Leroy nhíu mày, vội cười vội đáp“chưa từng"
Dương Phàm nhăn thêm một chút, vội từ bóp lấy ra tấm ảnh “xin hỏi phu nhân từng quen biết cô gái này”, nếu phải thì Thái Văn, Âu Nhạc Phong, Leroy Bonnie có quan hệ gì với nhau, thật chẳng hiểu???
Sắc mặt phấn khởi hiện ra trên khuôn mặt mỹ lệ của Bonnie Leroy “OMG, đây chính là thiên thần bé nhỏ của tôi, Dương tiên sinh, xin hỏi hai người có quan hệ gì?”
Dương Phàm càng nhíu mày nghi hoặc “là bạn bè, xin hỏi……”
Đến đây thì Masami ngắt lời giận dữ dậm chân dù họ nói tiếng Pháp khiến Masami không hiểu, rõ ràng Phàm có ý mà, Masami còn nghe được ‘Hà Thái Văn’ thì sắc mặt thối đến chẳng thể thối hơn lại còn giữ lấy hình ảnh trong bóp da nữa chứ, rõ ràng là chẳng thể quên được \'gái bao\' đó mà, đến đây thì Masami này chẳng thể nhường nhịn, giật tấm ảnh trong tay của Dương Phàm, giọng đanh đá nói “người trong tấm hình này chỉ là ‘gái bao’ chuyên ăn bám đàn ông”
Bonnie Leroy mí mắt rung rung, tát lấy một bạt tay trên khuôn mặt phấn nộn của Masami, khiến Masami trợn mắt, thật chẳng thể tin nổi, một quí bà thượng lưu lại có vẻ mặt giận dữ như một ác phụ như thế
Rất may mắn cho Masami là buổi lễ này chẳng có phóng viên hiện diện nếu không thì sẽ rất bẽ mặt, và trở thành đề tài cho mọi người soi mói.
Lúc này Bonnie Leroy vẫn chưa hả giận “tiểu thơ kia, tôi kinh bỉ với cách bám đà