Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi
Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1017 lượt.
.cô yêu anh…Minh Tùng hạnh phúc, hôn Kiều Thư, lại thêm một nụ hôn cháy bỏng, cuồng nhiệt, như muốn hòa tan cô ngay lập tức, khiến cho chính bản thân Kiều Thư cũng không thể khống chế được mình, cô nhiệt tình đáp lại anh…rất tình nguyện…mà chấp nhận anh…cô trao cho anh tất cả…niềm tin thậm chí cả bản thân mình…mà sẽ không khi nào hối tiếc.
Hôm sau tỉnh dậy Kiều Thư hoảng sợ thấy mình và Minh Tùng không “mảnh vải che thân” lại còn mặn nồng mà ôm lấy nhau chặt chẽ trên giường nữa chứ… Kiều Thư giật mình cũng khiến Minh Tùng choàng tỉnh, nhìn Kiều Thư ngơ ngác, mắt mơ màng một phần vì thói quen, một phần vì sự việc xảy ra đêm qua, anh biết cô còn đang phải định hình lại, nên cần tấn công ngay lập tức. In một nụ hôn lên trán Kiều Thư anh nghiêm mặt:
Kiều Thư em không phải muốn chối bỏ trách nhiệm chứ hả? Coi như sự trong sáng của anh đã trao cả cho em rồi đấy, em đừng mong rũ bỏ anh nha.
Kiều Thư ngơ ngác:
Thế của em thì sao? Em chưa bắt đền, anh kêu ca cái gì vậy?
Minh Tùng cười mỉm:
Làm gì chứ?
Không tỏ thái độ gì nhưng Minh Tùng biết Kiều Thư khá khó chịu, anh cũng hiểu cô phân vân vấn đề này rất nhiều, chỉ không bày tỏ ra mà thôi. Anh tiếp tục nói:
Dù sao cũng là tết, năm mới rồi, em nên về một chút, anh đi cùng em, coi như chúng ta đi chơi.o_o. Có anh bên cạnh, em còn lo lắng gì?
Kiều Thư nhìn khuôn mặt hoàn hảo cùng nụ cười tươi tắn của Minh Tùng, không nói thêm gì, biểu thị ngầm đồng ý. Khi dọn dẹp xong, hai người thay đồ rồi mang ít hoa quả mua hôm qua, lái xe về nhà Kiều Thư.
Tới nơi, dì Lý ở nhà cô đã 15 năm ra mở cửa, mừng mừng tủi tủi kéo cô vào nhà. Thái Khang từ trên đi xuống nhìn thấy Kiều Thư về cùng Minh Tùng thì tươi cười tiến lên lịch sự bắt tay Minh Tùng. Kiều Thư cũng chỉ ậm ừ chào rồi hỏi:
Hôm nay anh không đi đâu à? Ông ấy…bố có nhà không?
Ừm không đi đâu, tối mới đi tụ tập chút…o_o bố trên phòng, để anh lên gọi.
Khỏi cần, để em lên. Anh tiếp Minh Tùng giúp em.
Thái Khang gật đầu mời Minh Tùng ngồi ghế, anh ta hỏi Minh Tùng:
Anh và Kiều Thư đang ở chung sao?
Minh Tùng mang theo phong thái nhàn nhã lại đường hoàng, cùng với khí thế quý tộc của người châu Âu, kiên định nhìn Thái Khang mà trả lời:
Phải, cũng được một thời gian rồi.
Hai người hòa hợp chứ?
Thái Khang có vẻ để ý sắc thái của Minh Tùng mà hỏi, Minh Tùng gật đầu dứt khoát nói:
Rất hòa hợp, tôi muốn qua hết tết sẽ cùng Kiều Thư về nhà gặp ba mẹ tôi.
Tỏ vẻ mặt ngạc nhiên, Thái Khang ấp úng:
Thật sự chứ, con bé…đồng ý sao?
Tất nhiên là thật sự, cậu là anh trai của Kiều Thư nên tôi cũng rất thành thật mà thông báo.
Thái Khang nhìn khí chất của Minh Tùng, cũng nghe Minh Tùng nói là “thông báo” chứ không phải là “xin phép”…Thái Khang hơi gượng cười…một người anh trai như anh ta…vẫn là không thể bằng một người ngoài…trước đây tuổi trẻ bồng bột, không nghĩ rằng đến bây giờ nhìn lại..chỉ một người em gái duy nhất, cũng chẳng một chút coi trọng mình..quả thật cái gì đã qua..khó có thể lấy lại được. Thái Khang khẽ thở dài bất lực nói với Minh Tùng:
Tôi đã không có quyền can thiệp vào cuộc sống của Kiều Thư, nhưng hi vọng anh có thể đối xử thật tốt với…em gái tôi…nếu không…dù Kiều Thư có không cần người anh trai này, thì tôi cũng sẵn sàng chiến đấu với anh.
Minh Tùng cười thong thả, nhưng lại rất hài lòng mà nói, ánh mắt nhìn Thái Khang cũng dịu đi rất nhiều:
Thì ra trong lòng anh vẫn có Kiều Thư, tôi thật mong cô ấy có thể nghe được những lời anh vừa nói.
Để làm gì chứ? Tính cách Kiều Thư tôi rất hiểu, đã để lại ấn tượng xấu trong lòng, thì con bé rất khó thay đổi. Nhưng con bé là một người rất lương thiện điều đó tôi biết rõ nhất.
Thái Khang hơi kéo ống tay áo lên, một vết sẹo tương đối dài trên cẳng tay anh ta lồi lên rất khó coi, khiên Minh Tùng nhíu mày không hiểu anh ta định làm gì. Thái Khang chầm chậm kể lại:
Cả cuộc đời tôi sẽ nhớ nhất buổi chiều ngày hôm ấy. khi tôi đã vào đại học được 2 năm, Kiều Thư bắt đầu học cuối cấp. Tôi luôn qua lại chơi bời lêu lổng với lũ bạn xấu, lúc ấy khoảng 3h chiều, hội tôi va chạm với một hội khác dẫn đến hai bên xảy ra đánh nhau, rất nhanh đã biến nơi đó thành một mớ hỗn độn kinh khủng, tôi bị một tên cầm dao dọa chém, may mắn đưa cánh tay lên đỡ được nên mới có vết sẹo dài như vậy. Vừa ôm cánh tay đang chảy máu vừa thục mạng chạy trốn hội kia. Không nghĩ ra nơi này gần nơi Kiều Thư học thêm, đúng lúc gặp con bé đang trên đường về nhà. Nó nhìn thấy tôi chảy máu ròng ròng, mặt mũi tái nhợt đang hốt hoảng chạy, lại thấy hai ba tên ở đằng sau đang đuổi theo ráo riết. Liền nhanh tay bấm điện thoại gọi công an, sau đó lấy một cây gậy ven đường nhẩy lại che chắn trước mặt tôi. Tôi khắc sâu vào tâm trí mình gương mặt Kiều Thư lúc ấy, một con bé chỉ đi học chút võ mèo cào mà nghĩ có thể bảo vệ được cho tôi, anh thấy có buồn cười không? Nhưng Kiều Thư không sợ, cũng không hỏi tôi câu nào, chỉ đỡ tôi sang một bên rồi hất mặt kiêu ngạo nhìn ba tên phía sa