Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1022 lượt.
ian qua ở cạnh cô, anh cũng chân chính hiểu được lòng mình và tính cách của cô. Minh Tùng biết nếu không nói ra sự thật thì sẽ không khi nào nhận được sự tha thứ của Kiều Thư, nhưng cô biết sự thật đó, thì…liệu cô có chấp nhận hay không? Minh Tùng vẫn mặc chiếc áo khoác trắng và quần jeans cũ của ngày hôm qua, đầu tóc lộn xộn, khuôn mặt hốc hác, không còn chút gì của khí chất thường ngày…cả đêm hôm qua anh ngồi lại phòng hát, không về nhà, cũng không đến chỗ Kiều Thư…anh đã suy nghĩ cả đêm..nhớ lại lần Kiều Thư nói cô không biết gì về anh cả…đúng vậy trước mặt cô, có lẽ anh còn giấu quá kỹ bản thân mình…tuy không hỏi, nhưng thực ra là đang chờ đợi anh tự động thành thật. Dự định lần này tới Pháp sẽ cho cô hiểu tất cả về bản thân mình…nhưng là đi sai một bước đẩy cô xa khỏi mình…nếu anh nói sự thật cho cô nghe ngay lúc có tập hồ sơ ấy, anh có thể cùng cô vượt qua và chấp nhận, còn bây giờ, anh vẫn khiến cô tổn thương, hơn thế lại tự tay đẩy cô xa khỏi mình, đánh vỡ chút niềm tin còn sót lại của cô…vậy nên nói cô tin tưởng anh bằng cách nào??? Chính anh còn không thể chấp nhận được sự bất lực của bản thân mình…vậy phải bắt cô chấp nhận ra sao?
Nhưng không thể buông tay, anh không thể để cô cứ thế mà xa anh được…anh phải giữ lấy cô, bằng cách nào đi chăng nữa anh cũng cần có cô bên cạnh. Minh Tùng hoảng hốt, vội vàng bấm chuông cửa, không có tín hiệu trả lời anh lại ra sức đập cửa:
- Kiều Thư, mau mở cửa ra, anh cần nói chuyện với em…xin em tin tưởng anh, anh cũng đã giải quyết gọn gàng rồi, nói chuyện với anh đi mà. Kiều Thư…anh biết anh sai, là anh lúc đó tổn thương em, không coi trọng em, nhưng thực sự là do tình thế quá cấp bách, anh không còn lựa chọn nào…
- Cậu Minh Tùng…
Minh Tùng quay lại phía tiếng người gọi mình, là chú bảo vệ anh vẫn thường chào hỏi mỗi khi qua cổng. Khuôn mặt quen thuộc của chú Kim nhìn anh bất đắc dĩ nói:
Đang chìm trong dòng suy nghĩ của chính mình thì điện thoại trong tay reo lên, Minh Tùng vội vàng bắt máy:
- Alo…
- Minh Tùng…
- Kiều Thư…em ở đâu? Em nói cho anh biết anh lập tức tới.
Chỉ thấy Kiều Thư im lặng, loa thông báo ở đâu đó vang vọng…xin thông báo, các hành khách đáp chuyến bay từ thành phố H tới Nhật Bản chú ý, còn 30′ nữa máy bay sẽ cất cánh, đề nghị quý khách nhanh chóng hoàn thành thủ tục và vào phòng chờ…
- Nhật Bản??? Em tới Nhật?
- Phải…em thích hoa anh đào…
- Anh đi cùng em…xin em, đừng bỏ anh lại, anh không thể không có em, bây giờ anh lập tức tới đó.
Vẫn chỉ là tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia vọng lại…Minh Tùng vội vàng đứng lên, gấp gáp nói:
- Kiều Thư…anh đợi ở nhà em từ sáng đến giờ…anh không thể để em đi như vậy, điều gì anh cũng nói cho em biết, chỉ cần đợi anh, 20′…cho anh 20′ được hay không?
Nghe giọng Minh Tùng năn nỉ, cũng xuất hiện trong đầu cô là hình ảnh ôn nhu của Minh Tùng…Kiều Thư không thể kìm lòng nói:
- Được..20′…em đợi anh…chỉ 20′ này thôi..
Sau đó Minh tùng nghe tiếng tút…tút..tút…từ đầu dây bên kia vọng lại, anh nhanh chóng khôi phục tinh thần, xuống lấy chiếc xe của mình đậu trong gara mà sáng nay anh kêu người đưa tới để đi từ phòng karaoke về. Anh vội vàng đến nỗi quên cả thắt dây an toàn…một lòng nghĩ tới Kiều Thư đang chờ đợi mình…không nghĩ tới vừa vòng ra khỏi khúc cua…đã có một chiếc Audi cũng chạy với tốc độ cao xẹt tới…khiến Minh Tùng bất ngờ đánh tay lái của mình sang một bên, đâm ngay vào bức tường bao cứng rắn trước mặt…may mắn có bảo vệ bật lên…nhưng vì va chạm mạnh…lại không thắt dây an toàn…Minh Tùng vẫn không khỏi rơi vào trạng thái hôn mê…trước khi ngất đi, anh vẫn thủy chung gọi tên Kiều Thư…Kiều Thư… và đau đớn mà nói anh yêu em… sau đó mới hoàn toàn rơi vào trạng thái không biết gì.
Kiều Thư chờ đợi vô vọng ở sân bay 1h đồng hồ, cô bật cười trào phúng rồi đi lại quầy vé, đổi sang giờ bay gần nhất lúc đó để rời khỏi nơi này…nên đi để xả stress chứ…nhìn một lượt sân bay không thấy bóng dáng quen thuộc đâu, Kiều Thư lại càng tự hỏi bản thân mình còn luyến tiếc, chờ đợi điều gì? Tất cả đã được an bài, không phải của mình thì vĩnh viễn không thuộc về mình…Minh Tùng vốn dĩ chỉ là người mà Kiều Như mang đến cho cô, cô nợ Kiều Như một người tên Văn Quốc vào 5 năm trước, 5 năm sau…trả cho cô ấy một người tên Minh Tùng trong lòng cô…đơn giản như vậy thôi…đúng không? Kiều Thư gượng cười yếu ớt thở dài rồi tắt nguồn điện thoại, tiện tay tháo chiếc sim cô dùng đã nhiều năm, vứt bỏ vào thùng rác…cũng chẳng còn ai quan trọng để liên lạc, đã không cần thiết nữa, giờ cô chỉ cần làm những việc cô muốn thôi, không cần lo lắng gì, không ai ràng buộc, tiền lại dư giả…vẫn chỉ có mẹ là nghĩ cho cô mà thôi. Kiều Thư cho điện thoại vào túi xách, rồi thẳng tắp bước vào phòng chờ, đến giờ…một cô gái nhỏ nhắn, cao gầy…khuôn mặt cá tính và thanh tú, mặc chiếc áo dạ màu nâu đắt tiền, cùng quần jeans đen phong cách, đôi bốt và túi xách hàng hiệu, mạnh mẽ theo đoàn người đông đúc lên máy bay, đến xứ sở hoa anh đào mà cô yêu thích. Vứt bỏ hết tất cả ở phía sau…không biết rằng lúc đó tại bệnh viện