Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.
có biết là có bao nhiêu người hâm mộ em không.”
Ôn Tửu bóp trán, đã hoàn toàn bị sự tự luyến của anh đánh bại. Yến Luật rất hài lòng, nắm tay cô đi đến trường đua ngựa.
Hai người cưỡi ngựa một lát rồi trở về ăn sáng.
Ôn Minh Nguyệt là người từng trải, nhìn vẻ mặt và hành động của hai người là biết bọn họ đã nước chảy thành sông làm hòa như lúc đầu.
Ôn Minh Nguyệt cảm thấy rất vui mừng, không ai hiểu con bằng mẹ, Ôn Tửu mọi mặt đều tốt, chỉ là tính cách của con bé tương đối mạnh mẽ, yêu cầu với đàn ông cũng rất cao. Thật vất vả mới tìm được người đàn ông như Yến Luật, tất cả mọi mặt đều rất ưu tú, lại chịu cúi đầu nhân nhượng con bé, làm cho người làm mẹ như bà thật sự cũng không muốn bỏ qua.
Tuy nói Yến Luật là người được nuông chiều từ bé, đến lúc đó việc nhà thì thuê người giúp việc là được, cũng không có tật xấu gì cho lắm, quan trọng nhất là nhân phẩm. Hiếm thấy người trời sinh tuấn tú lại không lăng nhăng như Yến Luật, đây chính là một ưu điểm. Ôn Minh Nguyệt không thể khoan dung cho tên đàn ông lăng nhăng phong lưu. Bởi vì năm đó từng chịu tổn thương, sau đó Dịch Đường lại gặp phải Thương Cảnh Thiên khiến bà thương cảm không thôi.
Cái chết của Dịch Đường khiến bà cũng cảm thông cho Đường Quân, dường như đây là sự trừng phạt của trời cao dành cho Đường Quân, nhưng sự trừng phạt này thật sự cũng quá tàn nhẫn. Kẻ đầu sỏ Dịch Triệu Quân thì sống thoải mái, vừa cưới một cô vợ ít hơn ông ta hai mươi tuổi.
Cho nên, sau này Ôn Tửu thường xuyên đi đến viện an dưỡng thăm Đường Quân, Ôn Minh Nguyệt chưa từng phản đối.
Ăn sáng xong, ba Hứa và Ôn Tửu đi câu cá. Yến Luật và Hứa Toản đi cùng nhau, bữa trưa mọi người cùng ăn cá nướng. Yến Luật tự mình làm, khiến cho cả Ôn Tửu và ba Hứa đều kinh ngạc. Yến Luật mười ngón tay không dính nước mùa xuân, chưa bao giờ xuống nhà bếp, nhưng bởi vì trước kia lúc đi học thường xuyên tự lái xe đi du lịch với người khác, cho nên rất tâm đắc với tài nướng cá của bản thân. Cá nướng vàng óng giòn tan thơm ngào ngạt, mọi người khen không ngớt miệng.
Ôn Minh Nguyệt lặng lẽ nói với Ôn Tửu: “Con xem, con còn nói nó cái gì cũng không biết làm, rõ ràng là có mặt giỏi như vậy mà.”
Ôn Tửu cười: “Con thấy mẹ là mẹ của anh ấy mới đúng. Ở trong mắt mẹ thì anh ấy chỗ nào cũng tốt hết.”
“Chắc là do mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thấy thích.”
Ôn Tửu mỉm cười.
Mọi người ăn trưa xong, nghỉ ngơi một tiếng rồi chuẩn bị trở về.
Yến Luật lái một chiếc xe việt dã, lúc mở cửa xe, ánh mắt liền bất giác nhìn Ôn Tửu, rất rõ ràng, có ý muốn cô đi cùng anh. Chỉ là ngại Ôn Minh Nguyệt và ba Hứa, nên còn ngượng ngùng mà không mở miệng thôi.
Ôn Minh Nguyệt cười đẩy Ôn Tửu: “Con ngồi cùng một xe với Yến Luật đi.”
“Con đi cùng mọi người vui hơn.” Ôn Tửu ngồi thật nhanh và ghế phụ cạnh tay lái của xe nhà mình.
Ba Hứa quay cửa kính xe ô tô xuống, nói với Yến Luật đang thất vọng: “Buổi tối nhớ tới nhà ăn cơm tối.”
Yến Luật tất nhiên sẽ không từ chối, đồng ý luôn, sau đó cười với Ôn Tửu.
Ôn Tửu ngồi trên xe, bắt đầu trách: “Ba, ba cũng không hỏi ý của con.”
“Còn phải hỏi con sao? Không phải hai đứa đã làm lành rồi sao?”
“Ai nói thế?”
“Cái này còn phải nói sao, ánh mắt quần chúng đều sáng như tuyết, có đúng không Ôn tổng?”
Ôn Minh Nguyệt nói: “Hai ngày nay ở cùng nhau, mẹ thấy Yến Luật cũng không khó ở chung như con nói, tính cách coi như không tệ, chín chắn chững chạc, điểm được nhất đó là không lăng nhăng. Con nhìn những nữ phục vụ ở làng du lịch này mà xem, ai cũng xinh đẹp, mẹ đặc biệt quan sát, cả nhìn nó cũng không thèm nhìn.”
Ôn Tửu cự nự nói: “Ai nha mẹ này, mẹ nói thật đi, mẹ chính là nhìn thấy anh ấy đẹp trai thì có.”
“Con bé này, mẹ con thích đẹp trai có sai không? Bề ngoài đẹp trai dù không thể biến thành cơm ăn, nhưng mà bộ dạng quá xấu thì cơm nuốt cũng không trôi nha.”
Ba Hứa quay đầu cười nói với Ôn Tửu: “Mẹ con vẫn duy trì được vóc dáng đẹp như vậy, xem ra công lao đều là của ba rồi.”
Ôn Tửu phì cười. Ôn Minh Nguyệt lập tức ôm cổ ba Hứa, cười nói: “Ông xã, anh là người đẹp trai nhất, nếu không thì Ôn tổng tài mạo song toàn sao lại lấy anh được?”
Cả nhà cùng cười to.
Sáu giờ tối hôm đó, Yến Luật quả nhiên đến đúng hẹn, còn mang theo quà và bó hoa tươi. Ôn Tửu vốn cho rằng hoa tươi là tặng cho mình, không ngờ tới là anh lại tặng cho mẹ.
Ôn Minh Nguyệt cầm hoa tươi cười đến không khép miệng được, quay đầu về phía phòng bếp nói: “Lão Hứa, anh cũng không tặng hoa cho em. Anh xem Yến Luật quả là hiểu chuyện.”
Ba Hứa đứng ở cửa phòng bếp, người đeo tạp dề cười híp mắt nói: “Anh đã tặng tiền cho em còn không được sao, em muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, mua cả cửa hàng hoa anh cũng không có ý kiến gì.”
Ôn Tửu ôm vai mẹ, cười nói: “Như vậy mới thực tế, ba là người thành thật mà.”
Yến Luật nhìn Ôn Tửu nói: “Vậy ý em là muốn anh sau này cũng làm giống như chú Hứa sao?”
Ôn Tửu mím môi cười, cái gì cũng không nói, xoay người đi vào phòng bếp giúp ba nấu cơm. Vấn đề này bây giờ nói đến vẫn còn sớm, vội cái g