Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
Quyền, một nhà thư pháp nổi tiếng thời Đường, Trung Quốc.'>
“Xuân noãn phong hòa nhật lệ, niên phong vật phụ dân khang”.
[dịch nghĩa: ngày xuân trời trong nắng ấm, năm giàu lắm của dân khang'>
Yến Luật đề bút hành văn liền mạch lưu loát, một mùi hương nhàn nhạt theo ngòi bút của anh tỏa ra khắp phòng.
Ông cụ nhìn chữ của anh, vẻ mặt vốn không vui mới hơi giãn ra một chút, trầm giọng hừ một câu: “Coi như không xao nhãng.”
Yến Luật đặt bút xuống, thuận tiện nhìn Ôn Tửu đang đứng đối diện. Mai đỏ trong bình vừa vặn nở trước mắt cô, da trắng như tuyết, mịn như ngọc, mặt mày như tranh vẽ, thật sự là bức tranh người và mai đỏ cùng tôn nhau lên.
Khuôn mặt xinh đẹp vẫn mang biểu cảm không gợn sóng, không sợ hãi như trước, chữ viết bằng bút lông đẹp như vậy, thế mà cô lại không chút kinh ngạc, không chút kinh diễm? Loại biểu cảm mặt than này là sao? Yến tiên sinh cau mày, thất vọng lấy một tờ giấy tuyên dát vàng khác, sau đó dùng cái chặn giấy đè lên.
Hoan Hoan ầm ỹ nói: “Cháu cũng muốn viết, ông nội.”
“Đợi lát nữa, đợi lát nữa.” Ông cụ ôm Hoan Hoan, thấy Ôn Tửu bình thản đứng một bên, liền thuận miệng hỏi một câu: “Cháu biết viết không?”
Ôn Tửu ngượng ngùng cười cười: “Cháu chỉ biết một chút.”
Lão gia tử nói: “Viết thử xem.”
Ôn Tửu cười cười: “Cháu viết câu đối xuân về nhà ấm trồng hoa trên tầng ba, nếu viết không tốt, ông nội cũng đừng chê cười cháu.”
Ông cụ không mặn không nhạt ừ một tiếng.
Yến Luật nóng nảy, ông cụ chỉ thuận miệng nói một câu thôi, thế mà cô bé này lại đồng ý, câu đối xuân không phải viết bừa mấy chữ xiêu vẹo, nghiêng ngả là có thể dán lên cửa.
Yến Luật hiểu rất rõ tính tình của ông nội, đối với những thứ như văn hóa truyền thống của Trung Quốc, ông tích cực đến mức người khác phải giậm chân, nếu Ôn Tửu viết không tốt, không chỉ không thể hiện được mình mà ngược lại càng khiến cho ấn tượng của ông đối với cô xuống dốc không phanh.
Nhưng Ôn Tửu đã nói ra khỏi miệng rồi, lúc này anh có ngăn cản cũng không kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ôn Tửu cầm bút lông lên.
Thật đúng là cô nhóc không biết sống chết a. Yến tiên sinh đã chuẩn bị tốt, nếu cô dám can đảm dùng tư thế cầm bút máy để cầm bút lông, anh sẽ lập tức ngăn hành động “bêu xấu” của cô lại.
Cũng may tư thế cầm bút của cô rất ra dáng.
Ôn Tửu thấm mực xong, không lập tức viết ngay, mà dừng lại một chút, sau đó mới viết xuống giấy tuyên.
Đặt bút ngược chiều nét bút, đi bút, đề bút, thu đầu bút theo chiều ngược nét bút, vừa viết xong chữ thứ nhất, trong lòng Yến Luật giật mình, ông cụ cũng biến đổi sắc mặt.
“Tùng trúc mai tuế hàn tam hữu, đào lý hạnh xuân phong nhất gia.”
[dịch nghĩa: Tùng trúc mai ngày rét nên bạn, mận đào hạnh gió xuân một nhà'>
Bởi vì dán trên cửa nhà ấm trồng hoa cho nên Ôn Tửu mới viết câu đối xuân như vậy, khi cô viết xong nét mác cuối cùng của chữ “Gia”, tư thế thu bút thật sự nhẹ nhàng, tự nhiên phóng khoáng, xinh đẹp vô cùng, như vừa hát kịch, đột nhiên ngừng lại, âm thanh còn quanh quẩn mãi.
Yến Luật luôn luôn tự phụ kiêu ngạo, giờ phút này trong lòng chỉ có cảm giác khâm phục. Chữ của Ôn Tửu, tàng phong (*) khéo léo, lộ phong (**) thích đáng, no đủ cứng cáp, tự nhiên mạnh mẽ, nếu không phải tận mắt thấy cô đề bút, thật sự khó có thể tin đây là chữ viết của một cô gái.
[(*) tàng phong: đầu bút ẩn trong nét bút
(**) lộ phong:nét bút lúc đặt bút hay thu bút đều lộ ra ngọn bút '>
Tuy rằng ông cụ tử im lặng không nói, không hề khen thư pháp của Ôn Tửu, nhưng thông qua ánh mắt vẻ mặt, Yến Luật chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra được ông đang giấu giiếm ý khen ngợi.
Trong lòng anh âm thầm thả lỏng.
Yến Hoan nóng lòng muốn thử kêu lên: “Ông nội, đến lượt cháu viết, cháu biết viết chữ xuân.”
“Được, Hoan Hoan viết chữ xuân, mọi người sẽ dán lên cây mai trong sân.” Sau khi thấy chữ Ôn Tửu viết xong, ông cụ hòa nhã hơn rất nhiều so với vừa rồi, rốt cuộc không xụ mặt nữa.
Hoan Hoan cầm bút, viết chữ xuân thật to, đứa bé vừa mới đi nhà trẻ đương nhiên viết không đẹp mắt, ông cụ trái lương tâm khen ngợi một câu, sau đó dẫn cô bé ra khỏi phòng làm việc, để Yến Luật ở lại tiếp tục viết câu đối xuân thứ hai.
Ôn Tửu đứng đối diện nhìn anh, không nói gì, khí chất cao ngạo, lạnh lùng trong lúc vô hình âm thầm sinh ra, Yến Luật cảm giác người đang đứng bên cạnh giống như cô giám thị.
Một mùi thơm nhàn nhạt thoảng qua, cũng không biết là hương thơm của hoa mai hay là từ trên người cô, mùi thơm dễ ngửi khiến lòng người nhộn nhạo. Vì Yến Luật phân tâm, nên đang viết chữ “Giang”, lại viết nhiều hơn một nét ngang, thế là “Xuân giang” trở thành “Xuân uông” .
[Xuân giang: 春江; xuân uông: 春汪'>
Yến tiên sinh giương mắt liếc Ôn Tửu một cái, thấy đôi môi hồng nhạt của cô dường như hơi nở nụ cười rồi biến mất.
Quả nhiên là đang chê cười anh, hừ.
Yến Luật đẩy tờ giấy viết câu đối xuân bị hỏng qua một bên, sau đó dùng mười phần công lực viết lại một bộ khác, viết xong đặt trên bàn sách hong khô, cuối cùng anh đi ra ngoài tìm keo dán.
Chờ đến khi anh