Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.

cung thời cổ đại. Trong tay mình nắm quyền sinh quyền sát, gạch một cái, lại có thể là bảy mươi vạn.
Ôn Tửu… Một cái tên rất kỳ lạ. Hứa Đình Đình hơi dừng mắt lại một chút, cầm tài liệu của Ôn Tửu đến gần mắt, ngưng mắt, ảnh chụp chứng minh thư nhân dân cũng có thể chụp đẹp như vậy, rất hiếm thấy.
Sau khi tan làm, Ôn Tửu đi siêu thị. Sắp tới tết âm lịch, người sắm đồ tết trong siêu thị rất nhiều, nhưng tết âm lịch càng ngày càng không có mùi vị năm mới (*) nữa rồi. Ngày mai sẽ chính thức nghỉ, cô dự định mua một chút đồ nhét vào tủ lạnh, như vậy là có thể đủ cho nửa tháng không cần ra khỏi nhà.
[(*) nguyên văn là ‘mùi năm’: chính là bầu không khí cả nhà sum họp vui vẻ, con cháu chúc rượu bề trên, trong hương pháo hoa bay vào mũi, bà mẹ bận bịu làm bánh chẻo cho bữa cơm tất niên, rồi là đi chùa xem múa rồng, ăn kẹo mạch nha, dù quen hay không quen cũng chúc tết lẫn nhau, từng nhà dán câu đối mừng xuân, khắp đường phố treo đầy đèn lồng màu đỏ,…'>
Điện thoại ở trong túi áo vang lên, cô lấy ra nhìn, là số điện thoại lạ, liền khách sáo nói một câu “Xin chào”.
Trong điện thoại vang lên một giọng nữ mềm mại, ngọt ngào, rất có ý vị phụ nữ.
“Xin chào, xin hỏi là cô Ôn Tửu phải không?”
Cúp điện thoại, Ôn Tửu cầm di động, đứng im ở trước gian bánh kẹo một lúc lâu. Trong lòng vốn vẫn chưa quyết định, cuối cùng cũng kiên định lại. Có lẽ, đây là ý trời.
Chỗ phỏng vấn, là phòng hội nghị của một khách sạn dành cho thương nhân.
Bước ra khỏi cửa thang máy, trước mặt là một hành lang dài mấy chục mét, phía trên trải một tấm thảm màu vàng nâu dày dặn, dùng kim tuyến thêu từng đóa từng đóa hoa mẫu đơn lớn, giẫm lên hoa mẫu đơn, chậm rãi đi tới, lại có một loại ý vị “bộ bộ sinh liên”. (*)
[(*)bộ bộ sinh liên:từng bước sinh sen, nghĩa là Ôn Tửu có cảm giác khi đi trên tấm thảm thêu hoa như vậy, có cảm giác như mỗi bước mình giẫm lên lại có một bông sen nở dưới chân.'>
Trên cái ghế dài bên ngoài phòng hội nghị, có bảy, tám cô gái xinh đẹp tuổi còn trẻ, hiển nhiên cũng là tới ứng tuyển.
Hứa Đình Đình tìm Tiểu Chu – một nhân viên phục vụ trong quán nhà mình tới giúp phụ trách sắp xếp thứ tự phỏng vấn.
Tiểu Chu cho Ôn Tửu một số thứ tự, mời cô ngồi chờ trên ghế dài.
Ôn Tửu ngồi xuống, ánh mắt lẳng lặng dừng ở bên ngoài cửa sổ. Lúc nhìn thấy tin tức kia, cô đã biết sẽ có rất nhiều người tới ứng tuyển, cô cũng không nắm chắc mười phần là sẽ được chọn. Nhưng cô cảm thấy Thương Cảnh Thiên lại giữ lại địa chỉ email kia để cô nhìn thấy, đây chính là một loại ý trời mà con người không thể khống chế được. Cô ôm một loại cảm giác để mặc cho số phận mà tới đăng ký tham gia, tới ứng tuyển.
Nếu như được chọn thì chính là ý trời khiến cho cô tới đòi lại công lý, nếu như không được chọn thì đó chính là ý trời, bảo cô cứ thế mà buông tay.
Chuyện đã qua bảy năm, giận dữ và hận ý dày đặc đều đã bị thời gian làm hao mòn đi góc cạnh sắc bén, nhớ lại chuyện cũ, chỉ còn lại có sự không cam lòng trĩu nặng.
Vẻ trầm tĩnh và như có điều suy nghĩ của của Ôn Tửu rõ ràng khiến cho cô khác hẳn những cô gái khác cùng ngồi trên chiếc ghế dài. Tiểu Chu nhịn không được nhìn cô mấy lần, trong lòng âm thầm đánh giá: một cô gái rất trầm tĩnh, khí chất hơn người, không hề căng thẳng chút nào, bình tĩnh ung dung, quả thực có chút không quan tâm đến chuyện đang diễn ra.
Phỏng vấn cực nhanh, hầu như cứ ba phút đã kết thúc cuộc phỏng vấn một người, rất nhanh, trên ghế dài chỉ còn lại có Ôn Tửu và một cô gái khác.
Cô gái đó có chút hồi hộp, luôn làm động tác hít sâu.
Đột nhiên, cô ấy quay đầu cười cười với Ôn Tửu: “Xin chào, em tên là Hồ Mẫn.” Cô gái đó trẻ tuổi hoạt bát, nhìn qua giống như là một sinh viên, có khuôn mặt ngây thơ mà xinh đẹp, lúc cười hai bên má có má lúm đồng tiền, ngọt ngào vô cùng.
Ôn Tửu cười đáp lại: “Xin chào, chị tên là Ôn Tửu.”
Hồ Mẫn giống như là một con sóc con, xoa xoa lòng bàn tay: “Không biết muốn phỏng vấn cái gì, thật hồi hộp.”
Ôn Tửu bị động tác nhỏ đáng yêu của cô ấy làm nổi lòng dí dỏm, chớp chớp mắt bắt đầu nói đùa với cô ấy: “Đừng căng thẳng, chỉ là nhìn xem người thật có xinh đẹp hơn so với ảnh chụp hay không mà thôi.”
Hồ Mẫn phì một tiếng bật cười, cô nhìn số thứ tự của Ôn Tửu, “Xem ra chị chính là người cuối cùng.”
Ôn Tửu gật gật đầu: “Chúc em may mắn.”
“Cảm ơn cảm ơn, có bảy mươi vạn, sau khi tốt nghiệp em cũng không cần đi làm thuê rồi, tự mình mở một cửa hàng làm bà chủ.” Hồ Mẫn le lưỡi, nụ cười mềm mại đáng yêu, mang theo sự ngây thơ không sợ hãi không rành thế sự.
Đang nói chuyện, đến lượt Hồ Mẫn. Cô ấy cũng không tới ba phút đã đi ra rồi.
Ôn Tửu cười đứng lên: “Được chọn không?”
Hồ Mẫn làm động tác thắng lợi, cười hì hì nói: “Không biết, chờ điện thoại báo tin, chúc chị gặp may.”
Ôn Tửu nói cám ơn, đi lên phía trước, nhẹ nhàng gõ cửa. Bên trong vang lên một giọng nữ trong trẻo mềm mại.
“Mời vào.”
Đẩy cửa vào, Ôn Tửu có chút giật mình.
Căn phòng lớn không ngờ, trống rỗng, chỉ đặt một cái bàn màu đen cho sếp. Khoảng cách giữa cửa phòng