XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 134972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/972 lượt.

g trốn nổi cũng không thể để hai thằng khốn kiếp này lấy bút ghi âm đi được, nếu thế thì cô chết quá oan uổng rồi!
Nhưng mà dù cô giãy dụa cỡ nào cũng không hơn được sức mạnh của hai người đàn ông, lập tức bị áp lên tường, lai người kia bắt đầu sờ soạng lục soát quần áo cô.
Lúc này La Duyệt Kỳ thực sự tuyệt vọng, cô không muốn tin bản thân cứ vậy bị người ta hại chết, lại nghĩ đến cuộc sống đau khổ của cha mẹ sau này, nước mắt bắt đầu tràn ra khỏi khóe mi, đồng thời quá sợ hãi trước cái chết, hơi thở cũng ngày càng dồn dập, ý thức cũng bắt đầu thấy mơ hồ.
“Duyệt Kỳ, La Duyệt Kỳ! Cô nghe thấy tôi nói gì không?”
La Duyệt Kỳ hoảng hốt lắng nghe có người gọi mình, cố sức mở mắt ra ngu ngơ nhìn bên cạnh liền thấy vẻ mặt lo lắng của Mạc Duy Khiêm.
Đây là chuyện gì? Cô không bị đẩy xuống lầu sao? Sao lại nhìn thấy Mạc Duy Khiêm? Chẳng lẽ tất cả chỉ là một cơn ác mông?
“Mạc Duy Khiêm, sao anh lại ở đây? Đây là đâu?”
Thấy La Duyệt Kỳ cuối cùng cũng tỉnh, Mạc Duy Khiêm thở phào một hơi: “Duyệt Kỳ, không sao rồi, cô đã an toàn, hai kẻ kia đã bị bắt.”
La Duyệt Kỳ ngồi dưới nền nhìn xung quanh, phát hiện bản thân vẫn đang trong văn phòng Vu Đức Thăng, nhớ lại cảnh ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi thì không nhịn được mà run rẩy.
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng ôm cô vào lồng ngực rộng rãi, nhỏ giọng dỗ dàng: “Thật sự không sao rồi, đừng sợ.”
La Duyệt Kỳ nhắm mắt lại, hoảng sợ tột độ nhớ lại chuyện vừa rồi, sau đó đột nhiên đẩy Mạc Duy Khiêm ra lần mò túi quần túi áo mình.
Mạc Duy Khiêm không đề phòng bị đẩy suýt nữa thì ngã lăn ra sàn, nhìn vẻ sốt ruột của La Duyệt Kỳ liền hỏi: “Cô tìm gì vậy?”
“Bút ghi âm! Tôi tìm bút ghi âm, trên đó có ghi âm chứng minh Trương Bội Ninh muốn giết tôi, là bà ấy bố trí để tôi đến đây.” La Duyệt Kỳ vội vàng nói nhưng tay vẫn không ngừng tìm.
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng giữ tay cô lại: “Không cần tìm nữa đâu. Đã giao cho cảnh sát rồi, không cần tìm nữa đâu.”
La Duyệt Kỳ lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Duy Khiêm, mắt trừng to.
“Sao anh có thể tùy tiện xử lý bằng chứng quan trọng như vậy chứ? Không phải anh nói cảnh sát có móc nối với Trương Bội Ninh hay sao? Anh điên à, đó là do tôi dùng mạng đánh đổi đấy!”
Đầu tiên Mạc Duy Khiêm đỡ La Duyện Kỳ đứng lên, giúp cô phủi phủi bụi trên người rồi mới nói: “Bằng chứng quan trọng mà côn dùng mạng đổi về sao tôi có thể tùy tiện giao cho người không tin được chứ? Vẫn luôn nói cô phải tin tôi, sao vẫn nghi ngờ nhiều như vậy chứ?”
Có thể không nghi ngờ ư? Bây giờ La Duyệt Kỳ cảm thấy bên cô không có ai là người tốt cả, lúc trước cô tin Trương Bội Ninh như vậy mà không ngờ bà ta độc ác đến thế, cô còn có thể dễ dàng tin tưởng người khác nữa ư?
“Tôi vẫn luôn nói, tôi không hoàn toàn tin anh!”
Mạc Duy Khiêm vô cùng bất đắc dĩ: “Tôi hiểu, nhưng cô cũng nghĩ mà xem, tôi là người xấu thì còn cần cứu cô ư?”
La Duyệt Kỳ cảm thấy lời này cũng có lý nhưng vẫn nói: “Ai biết anh có mục đích gì chứ?”
Mạc Duy Khiêm thấy La Duyệt Kỳ đã bị kinh sợ như vậy nên cũng không chấp nhặt lời cô nói. “Có khỏe không? Nếu không tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra nhé?”
Lúc này La Duyệt Kỳ mới nhớ đến chuyện của mình, tò mò hỏi: “Anh cứu tôi thế nào vậy? Tôi không có ấn tượng gì cả.”
“Thật ra từ đêm qua vẫn luôn có người đi theo bảo vệ cô, nhưng hôm nay cũng hơi sơ ý, người bảo vệ cô không theo cô vào văn phòng Vu Đức Thăng, may mà sau đó họ phản ứng nhanh nhẹn nếu không thật sự là xảy ra chuyện lớn rồi. Lúc tôi và họ vọt vào cô đã hôn mê rồi, nhưng mà trong tay vẫn còn nắm chặt bút ghi âm.
Mạc Duy Khiêm không nói, khi hắn nhìn thấy gần nửa thân mình La Duyệt Kỳ đã treo ở ngoài cửa sổ thì trái tim hắn suýt nữa ngừng đập, tới tận khi cứu được cô lại nhìn thấy bộ dáng sống chết nắm chặt bút ghi âm của cô thì vừa cảm động vừa thấy đau lòng, một cô gái mềm yếu như vậy, cho dù gặp nguy hiểm tính mạng mà vẫn bảo vệ chứng cứ phạm tội, thật sự là ý chí rất mạnh.
“Dù sao cũng không sống nổi, tôi dĩ nhiên là phải làm cái chết của mình có ý nghĩa chứ, nhưng mà tôi biết căn bản tôi không bảo vệ được bút ghi âm, chỉ là không cam lòng mà thôi.”
Mạc Duy Khiêm khẽ xoa đầu La Duyệt Kỳ cảm thán: “Nếu cô không ương ngạnh như vậy thì chỉ sợ hai kẻ đó đã sớm lấy được chứng cứ sau đó ném cô xuống rồi, đây cũng coi như là cô đã tự cứu mình một mạng đấy!”
Nói xong lại nhìn nhìn La Duyệt Kỳ đã hơi phục hồi tinh thần, lại nhắc lại việc đưa cô đến bệnh viện kiểm tra.
La Duyệt Kỳ xua tay nói: “Không cần, tôi không sao, nhiều lắm chỉ là bị họ túm đau một chút thôi.”
“Vậy tôi đưa cô về, mai hãy đi làm báo cáo nhé.”
La Duyệt Kỳ không có ý kiến gì, vì thế Mạc Duy Khiêm nâng đỡ La Duyệt Kỳ vẫn đang nhũn cả chân đứng cũng không vững lên đi thang máy xuống rời khỏi đài truyền hình.
Ngồi trong xe, Mạc Duy Khiêm quay đầu nhìn La Duyệt Kỳ.
“Anh không lái xe mà nhìn tôi làm gì?”
Mạc Duy Khiêm mỉm cười: “Tôi chỉ nghĩ, cô nhanh chóng tốt lên như vậy, không sợ ư?”
“Đúng là không sợ hãi quá mức, có thể là thần kinh tôi quá thô.”