Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 134954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/954 lượt.

ày, chuyện trên báo cấp trên đã thấy cả rồi, cô cũng đừng để bụng, chúng ta cũng làm trong cái ngành truyền thông, đều hiểu cả mà, đối với loại chuyện này cũng chỉ có thái độ bình thường thôi. Lãnh đạo đài vẫn rất tin tưởng cô, ngay cả Trương phó đài cũng biểu lộ sự tức giận khi có người bịa đặt hại chủ nhiệm Vu như vậy, vốn nghĩ chuyện xảy ra với chủ nhiệm đã là đả kích cực lớn với bà ấy rồi, không ngờ lại còn có lời đồn vô trách nhiệm này nữa, phó đài Trương đã liên hệ với bên công an, hy vọng họ có thể sớm tìm ra người bịa chuyện, cô cứ yên tâm đi.”
La Duyệt Kỳ nghe vậy cũng kích động đứng lên.
“Chủ nhiệm Vương, phiền ông cảm ơn phó đài Trương dùm tôi, cũng cảm ơn sự tin tưởng của cấp trên dành cho tôi, tôi và thầy Vu chỉ là quan hệ thầy trò mà thôi, tuyệt đối không có quan hệ mập mờ nào khác!”
Chủ nhiệm Vương cười trấn an La Duyệt Kỳ: “Chúng tôi đều biết điều đó, chuyện này cô đừng suy nghĩ nhiều. Tuy rằng lời đồn không thể tin nhưng cũng đã tạo nên sự ảnh hưởng và phản đối rất lớn với đài rồi, lãnh đạo thành phố đã gọi điện đến hỏi. Cho nên lãnh đạo đã quyết định trước khi vụ án của chủ nhiệm sáng tỏ, cô cứ tạm thời ở nhà nghỉ ngơi đi.”
Nói đến đây, chủ nhiệm Vương thấy La Duyệt Kỳ sắp nói gì đó nên lập tức tiếp lời: “Cô cũng đừng vội từ chối, đây là nghỉ ngơi có lương, tạm thời rời khỏi mũi nhọn thôi, sau khi vụ án sáng tỏ cô có thể lập tức đi làm trở lại, phó đài Trương cũng đồng ý cách làm này. Tiểu La, đây là quyết định của đài, cô phải phối hợp, cũng đừng phụ tấm lòng phó đài Trương dành cho cô, bà ấy biết cô là học trò cưng của chủ nhiệm Vu, sợ cô ở trong đài không vui nên mới cố làm chuyện này cho cô.”
La Duyệt Kỳ không muốn đồng ý nhưng vừa nghe Trương Bội Ninh làm vậy vì mình thì đã không thể phản đối, nước mắt lưng tròng chấp nhận nghe theo.
Lúc trở về văn phòng, lại nhìn mọi người xung quanh, cuối cùng là ai, vì sao lại muốn hại cô như vậy?
Thu dọn xong mọi thứ, đồng nghiệp cũng xúm lại hỏi thăm, biết được quyết định của đài, không cần biết là chân tình hay giả ý cũng đều an ủi khuyên nhủ La Duyệt Kỳ một chút, trên mặt cũng treo vẻ vô cùng thấu hiểu đồng tình với cô.
“Hừ, sao có thể không có lời đồn cô ta với chủ nhiệm Vu chứ! Không có lửa làm sao có khói, theo tôi thấy chuyện xảy ra với chủ nhiệm Vu nhiều ít gì cũng dính đến cô ta!”
Sau khi La Duyệt Kỳ rời đi, một cô gái có vóc dáng cao gầy lộ vẻ đắc ý nói mát.
Tiểu Tề vừa nghe thế liền khuyên: “Phan Minh Minh, nói chuyện phải chú ý xung quanh mới được, trong thời điểm mẫn cảm này ai cũng không dám kết luận tùy tiện, hơn nữa cô còn…”
“Tôi làm sao chứ? Tôi không phải chỉ cạnh tranh với cô ta lúc chuyển biên chế thôi sao? Tôi quang minh chính đại dùng thực lực của tôi mà vào đây, còn cô ta nếu không ỷ vào chủ nhiệm Vu đi quan hệ thì có thể được vào đài à?” Chưa đợi Tiểu Tề nói xong, Phan Minh Minh đã lớn tiếng bắn ngược lại.
Tiểu Tề cũng không vừa, cãi lại: “Chuyện gì cũng cần chứng cứ, năng lực làm việc của Duyệt Kỳ rất tốt, đây là điều ai cũng phải công nhận, đừng có ai suy đoán nhiều lời, chờ cảnh sát điều tra rõ ràng là biết ngay thôi!”
Phan Minh Minh cũng không muốn tranh cãi nhiều với Tiểu Tề, trắng mắt liếc cô một cái rồi trở về bàn làm việc của mình.
Trên đường về nhà La Duyệt Kỳ đang suy nghĩ xem nên giải thích thế nào với cha mẹ về chuyện này. Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có cách nói là mình được nghỉ đông sớm là hợp lý nhất.
Về nhà, La Duyệt Kỳ nói với mẹ rằng cuối năm sẽ bận rất nhiều việc cho nên cô xin nghỉ đông sớm, Tề Nguyệt Tú nghe con gái nói thế thì cũng hiểu lý lẽ mà không hỏi gì thêm nữa.
Mẹ La Duyệt Kỳ đã về hưu, ở nhà nội trợ, ông La Đồng cha cô là một kỹ sư, hoàn cảnh gia đình cũng được coi là khá giả.
Buổi tối, chờ cha cô về, cả nhà cùng ăn cơm tối xong La Duyệt Kỳ mới về phòng.
Cô do dự ngồi bên bàn làm việc thật lâu vẫn không dám gọi điện cho Trương Bội Ninh, tuy cô rất muốn cảm ơn sư mẫu, nhưng mà chuyện trên mạng kia đối với hai người đều quá xấu hổ, cô không có cách nào nói ra miệng, đặc biệt là chuyện của thầy Vu còn chưa được giải quyết, bản thân cô không nên đến làm người ta chán ghét thêm nữa.
Cầm điện thoại nằm trên giường nghịch trò chơi trong đó một lát, La Duyệt Kỳ dần dần buồn ngủ, không lâu sau đã ngủ thiếp đi mất.
Vì chưa tắt đồng hồ báo trức trên điện thoại nên bảy giờ sáng nay La Duyệt Kỳ đã bị tiếng báo thức gọi gậy, ngồi bật dậy ngớ người ra mới nhớ bản thân có thể ngủ thẳng cẳng đến khi tự tỉnh lại thì thôi, không cần dậy sớm thế này.
Tắt đồng hồ báo thức trên di động đi, La Duyệt Kỳ lại nằm lại giường, chuẩn bị ngủ tiếp.
“Ông La, ông làm sao thế!”
Đầu vừa chạm vào gối, La Duyệt Kỳ đã nghe thấy mẹ mình kêu lên ở phòng khách






La Duyệt Kỳ lập tức xoay người xuống giường, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Chỉ thấy cha cô dựa và trên sofa, nhắm chặt hai mắt, hơi thở dồn dập, mẹ cô đang ở bên cạnh lấy thuốc trợ tim đưa lên miệng ông.
“Mẹ, cha làm sao vậy?” La Duyệt K