Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 134997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/997 lượt.
mềm mại: “Trời sinh, nhưng mà uống rượu cũng phải nhìn không khí, không khí tốt thì uống thế nào cũng không say.”
Mạc Duy Khiêm cũng nâng chén rượu của mình lên cười nói: “Một cô bé như em đều có thể sảng khoái như thế thì tôi càng không thể lạc hậu được, tôi cũng uống ba chén, xem như nhận lời giải thích và cảm ơn của em!”
“Anh cũng có khả năng uống quá mà.” La Duyệt Kỳ nhìn Mạc Duy Khiêm cũng uống một hơi ba chén rượu.
Mạc Duy Khiêm giật giật thân mình, vẻ mặt mất tự nhiên: “Anh sao thế?”
Mạc Duy Khiêm vẫn không nói gì, nhìn chằm chằm La Duyệt Kỳ nửa ngày, như xem đủ rồi mới hít một hơi thật sâu nói: “Em đừng để ý, tôi thật sự không giỏi uống, vừa rồi uống gấp nên hơi buồn nôn.”
“A, tửu lượng anh đã kém còn muốn thể hiện, mau ăn chút gì cho ấm bụng đi.” Nói xong liền gắp cho Mạc Duy Khiếm chút đồ ăn.
Mạc Duy Khiêm ngượng ngùng: “ Tửu lượng đúng là trời sinh, tôi cũng ăn không ít nhưng không uống nhiều, làm em chê cười rồi.”
“Chuyện này có gì mà cười chứ, anh không nên lập tức uống nhiều như vậy, tôi cần cảm ơn anh mà lại làm anh khó chịu thì tôi mới băn khoăn đấy.”
Hai người tùy ý trò chuyện một hồi, đợi đến khi chuyện kính rượu Mạc Duy Khiêm cũng qua, La Duyệt Kỳ lại bắt đầu tự hỏi nên nói chuyện tiếp theo như thế nào.
“Ngoài trừ cảm ơn và giải thích, có phải em còn muốn nói gì nữa không?”
Mạc Duy Khiêm rất hiểu ý người mà mở đường ra cho La Duyệt Kỳ.
“Thật ra cũng không có gì, tôi chỉ muốn nói, ý tốt anh dành cho tôi, tôi rất biết ơn nhưng thật sự không có cách nào báo đáp lại được. Tôi nghĩ về sau chúng ta cứ thế là tốt rồi, đến khi anh rời khỏi đây thì tôi sẽ không liên hệ với anh nữa.”
“Em và Kim Đào cãi nhau vì tôi sao? Duyệt Kỳ, ý tôi vốn không phải như thế, chỉ là tôi quá lo lắng cho em, cũng sốt ruột vì em nên mới nói với Kim Đào những lời đó, tôi rất hy vọng Kim Đào có thể bảo vệ em thật tốt em hiểu không?” Thái độ của Mạc Duy Khiêm vô cùng chân thành tha thiết, giọng điệu càng thêm dịu dàng.
La Duyệt Kỳ rất cảm động nhưng không hề bị thuyết phục: “Kim Đào thật sự không có năng lực như anh, nhưng anh ấy đối với tôi tốt lắm, tôi cũng rất yêu anh ấy, chúng tôi bên nhau đã 5 năm rồi. Mạc Duy Khiêm, có thể anh rất khó hiểu được tình cảm của tôi và Kim Đào, nhưng dù gặp bất cứ khó khăn gì chúng tôi cũng sẽ không chia tay nhau, tôi thật sự hy vọng anh sau khi rời khỏi nơi này thì có thể nhanh chóng tìm được người thương của mình.”
Mạc Duy Khiêm nghe xong thì cúi đầu suy tư, đến lúc ngẩng đầu lên thì vẻ mặt cũng vô cùng kiên định: “Duyệt Kỳ, tôi sẽ không rời đi!”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Về phần đưa ra con số 500 vạn thì trống trơn giải thích một chút, tình tiết này chủ yếu là Phạm đồn trưởng muốn kéo nữ chủ vào thôi, cho nên sẽ tùy ý nói ra một con số trên trời, sau này mọi người sẽ rõ.
Không lâu trước đây Trống trơn đã cùng một người bạn bị nhốt trong sở cảnh sát, bạn trống trơn và đối phương cãi nhau, bạn của trống trơn bị đánh vài cái, vì chưa từng động tay động chân với người khác nên không kịp đối phó, đối phương liền vô cùng có kinh nghiệm ngã xuống đất không đứng dậy nổi, chuyện gì đều không nghe, há miệng đã đòi 8 vạn, cảnh sát nơi đó và phó đồn liên tục đòi bạn ta bồi thường tiền, rõ ràng là thiên vị.
Hơn nữa trống trơn cũng không làm gì mà chỉ đi cùng bạn thôi, đã bị họ hạn chế hành động, không được xuống lầu ra ngoài, sau đó trống trơn muốn gọi 110 báo công an họ mới không dám chặn lại, cuối cùng vẫn nhờ người tìm đến phó cục trưởng phân cục cảnh sát nói dùm, kết quả thế nào thì người của sở cảnh sát cũng cam đoan là không bắt người nhưng vẫn phải bổi thường tiền, tiền đi du lịch của bạn trống trơn liền không còn, sau khi trở về vì khóc lớn một hồi nên bị bệnh, hazzz.
Địa điểm xảy ra sự việc chính là một trung tâm thương mại, đối phương chính là một người bán hàng cực kỳ kiêu ngạo của trung tâm, người của phân cục cảnh sát nói trung tâm thương mại có quan hệ tốt với sở cảnh sat, bình thường cho họ ăn nên không thể không nộp tiền, nếu không sẽ để lại vết tích trong hồ sơ, chỉ có thể nói để giảm tiền đi thôi. (Phạt hành chính đã rất đáng sợ rồi, người của phân cục cảnh sát nói mãi mới còn một vạn tám ngàn tệ.)
Hơn nữa người của sở cảnh sát nói bạn có tội gì thì bạn có tội đó, người sở cảnh sát nói rất rành mạch rằng: “Chấn động rất nhỏ là vụ án hình sự, không có tiền cũng đừng đi gây sự, có bản lĩnh đánh nhau thì phải có năng lực lấy ra mấy chục vạn dí vào mồm cho đối phương câm miệng.”
La Duyệt Kỳ bị thái độ của Mạc Duy Khiêm làm cho sửng sốt, không ngờ hắn sẽ nói ra lời như vậy, cũng không có gì để nói nữa, chỉ có thể chờ Mạc Duy Khiêm nói cho xong.
“Em xem cái này trước đi, đây là số điện thoại tôi đã dùng khi ở đây, đã từng đưa cho Trương Bội Ninh mượn để gửi tin nhắn.” Mạc Duy Khiêm đưa điện thoại di động cho La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ nhận lấy, nhìn nội dung tin nhắn trên màn hình: Nơi này không có chuyện mày quản được đâu, chơi vài ngày thì không s