XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.

r>Mạc Duy Khiêm vừa nói xong liền kéo La Duyệt Kỳ ra ngoài.
Kim Đào gấp đến mức muốn đuổi theo lại kiêng kị Phạm Thanh Lợi, Phạm Thanh Lợi yên lặng cười lạnh không nói gì, chỉ là một người ngồi bên hắn theo ra.
Loan Ninh thấy thế thì lập tức hòa giải: “Anh Phạm, xin anh bớt giận, hai người kia cũng không có hiểu biết, anh xem Kim Đào rất là hiểu chuyện, anh cho em thêm chút mặt mũi đi.”
Ánh mắt Phạm Thanh Lợi đảo một cái: “Đi thôi, chúng ta tiếp tục, nhưng cái chỗ này quá xui xẻo rồi, chúng ta đổi chỗ khác.”
Mạc Khuy Khiêm ôm La Duyệt Kỳ ra khỏi khách sạn, hai người vệ sĩ theo sát, bốn người ngồi vào trong xe, xe chưa khởi động đã bị người vây quanh.
Xe bị bảy tám người vây quanh, tuy trong tay những người đó không thấy đao kiếm gậy gộc gì nhưng La Duyệt Kỳ vẫn lo lắng nhìn ra ngoài.
Lúc này có người gõ cửa xe thủy tinh bên Mạc Duy Khiêm, Mạc Duy Khiêm và La Duyệt Kỳ đều nhìn sang bên đó.
Chỉ thấy người nọ cười không có ý tốt đẹp, đột nhiên rút ra khẩu súng để lên cửa xe.
Đây là lần đầu tiên La Duyệt Kỳ thấy súng thật, khi người kia chĩa súng về phía Mạc Duy Khiêm, trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ: “Cuối cùng có thể đền đáp ơn nghĩa này!”
Vì thế không chút do dự trực tiếp ôm lấy Mạc Duy Khiêm, dùng thân thể của bản thân che chắn cho Mạc Duy Khiêm.
“Két”
Trong nháy mắt viên đạn va chạm với cửa thủy tinh, La Duyệt Kỳ nhắm chặt hai mắt, đồng thời nghĩ: “Ba mẹ phải làm sao bây giờ? Mạc Duy Khiêm sẽ chăm sóc họ lúc tuổi già phải không?”






“Duyệt Kỳ, Duyệt Kỳ, em ổn chứ?”
La Duyệt Kỳ nhẹ nhàng cử động thân thể, bả vai cảm thấy vô cùng đau đớn, chắc là đã trúng đạn rồi, may mà không đau như tưởng tượng, càng may mắn hơn là cô không chết.
Mạc Duy Khiêm đưa hai tay đỡ eo La Duyệt Kỳ giúp cô đứng lên, lại ôm cô ngồi xuống, nhìn La Duyệt Kỳ vẫn nhắm chặt mắt vẻ mặt vẫn nhăn lại như đang nhịn đau thì vừa cảm động lại vừa buồn cười.
“Duyệt Kỳ, mở mắt ra đi, bả vai em bị đập mạnh, anh giúp em xoa xoa.” Mạc Duy Khiêm cố gắng không chế giọng điệu của mình để nó không mang theo ý cười.
La Duyệt Kỳ chậm rãi mở mắt ra, nhìn Mạc Duy Khiêm đang xoa ấn bả vai cho mình hỏi: “Em không trúng đạn ư?”
Đổng Nguyên nở nụ cười: “Hù dọa một chút? Con mẹ nó, mày có biết đó là ai không mà dám hù dọa? Yên tâm, sẽ không giết chúng mày, trở về nói cho Phạm Thanh Lợi, còn có cả kẻ đứng sau hắn nữa, nếu dám đụng đến tai họa thì phải có bản bĩnh gánh vác hậu quả, cút đi!”
Nhìn bảy tám người kia vừa ngã vừa chạy, Đổng Nguyên nói với người bên mình: “Thấy chưa? Đối phương cũng không phải kẻ ngu, xốc lại tinh thần đi, nếu Duy Khiêm xảy ra chuyện gì thì đời này của tôi và các cậu cũng là hoa rụng khỏi cành luôn đấy, còn sống cũng vô dụng, hiểu chưa?”
Những người khác nghe xong đều ưỡn ngực thẳng lưng tỏ vẻ đã hiểu, ai cũng không ngu, an toàn của Mạc Duy Khiêm liên lụy đến vinh hoa phú quý của mọi người, dù bản thân họ có thật sự xảy ra chuyện gì thì người nhà cũng cả đời không cần lo lắng.
Xe chạy đến dưới nhà La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm kiên trì muốn đưa cô lên lầu.
“Duyệt Kỳ, hôm nay anh không ngờ em có thể vì anh mà không thèm để ý đến an nguy của bản thân, anh vô cùng cảm động.” Đứng dưới lầu, Mạc Duy Khiêm nhắc tới chuyện vừa rồi.
“Em đã nói rồi, những việc anh đã làm cho em đáng để em phải hành động như vậy, anh là ân nhân của em, La Duyệt Kỳ em đây là người biết trả ơn, chỉ là vẫn lo lắng đến cha mẹ em, nếu còn có chuyện như thế thì phiền anh thay em chăm sóc tốt cho họ.” La Duyệt Kỳ tự nhận là cho dù có nguy hiểm như vậy nữa thì cô vẫn lựa chọn bảo vệ Mạc Duy Khiêm, nếu không cô vĩnh viễn sẽ tự oán trách trong lòng.
Mạc Duy Khiêm cười thở dài, ôm La Duyệt Kỳ vào trong ngực: “Không những là một cô bé ngốc mà còn là một cô bé rất thích nói nghĩa khí, sẽ không có lần sau nữa đâu. Cảm ơn Duyệt Kỳ, cảm ơn em đã khiến anh cảm thấy vui vẻ và ấm áp như vậy.”
La Duyệt Kỳ không từ chối cái ôm của Mạc Duy Khiêm, trải qua một đêm kinh hoàng như vậy, không phải cô không sợ hãi, giờ phút này ở trong lòng Mạc Duy Khiêm khiến cô cảm thấy an tâm, đương nhiên cũng có cả sự ấm áp.
Hai người lẳng lặng đứng đó một lát, Mạc Duy Khiêm buông La Duyệt Kỳ ra, nắm tay kéo cô, đưa cô lên lầu.
Nhìn La Duyệt Kỳ mở cửa, sau khi quay ra thì để lại hai người hắn mới trở về chỗ của mình.
Việc đầu tiên La Duyệt Kỳ làm khi về nhà là gọi điện thoại cho Kim Đào.
“Kim Đào, anh không sao chứ, em nói anh đừng có liên hệ gì với Phạm Thanh Lợi nữa, vừa rồi hắn sai người nổ súng về phía Mạc Duy Khiêm, may mà anh ấy đã có sự chuẩn bị nên mới không sao.”
“Duyệt Kỳ, em không sao chứ? Đừng lo lắng, anh Phạm sẽ không gây thương tổn cho em, anh ấy chỉ muốn dạy dỗ Mạc Duy Khiêm một chút thôi, đáng đời họ Mạc kia! Ai bảo hắn giả bộ khoe khoang bản thân, bây giờ bị dọa vỡ mật rồi đúng không? Anh đang uống rượu với anh Phạm ở bên ngoài, về sau sẽ không có chuyện gì nữa, anh cúp máy trước.” Bên chỗ Kim Đào rất ồn ào, La Duyệt Kỳ cố hết sức mới n