Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1012 lượt.
ịu đựng từng cơn đau, giận dữ trừng mắt nhìn vẻ mặt đầy vui sướng, kinh sợ của Mạc Duy Khiêm.
Là lí do gì khiến một đôi tình nhân đã bên nhau năm năm mà không hề có quan hệ xác thịt chứ? Mạc Duy Khiêm thừa nhận bản thân hoàn toàn không ngờ đến tình huống này, tuy hắn đã dỗ dành La Duyệt Kỳ thả lỏng sự cảnh giác, nhưng hoàn toàn không ngờ được rằng lại có sự sung sướng ngoài ý muốn chờ mình như vậy.
Bây giờ hắn đã hơi hiểu ra, Kim Đào dù có bị người ta đặt bẫy nhưng khả năng cũng có nguyên nhân là không thể kiềm chế được bản thân rồi, hắn ta với La Duyệt Kỳ yêu nhau theo hình thức không có quan hệ tình dục!
“Duyệt Kỳ, cô bé ngốc của anh, không phải ban nãy đã nói em quyết định đi đến bước này thì vốn chẳng còn đường lui nữa sao, anh luôn luôn không cho người khác lỡ hẹn với mình. Đau lắm phải không, thả lỏng nào, đừng trừng mắt nhìn anh, ánh mắt có mỏi không?” Mạc Duy Khiêm đang vui, cũng cực kỳ nhẫn nại dỗ La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ hối hận muốn chết, vừa giận lại vừa đau, một cái tát liền đánh lên trên mặt Mạc Duy Khiêm.
Ánh mắt Mạc Duy Khiêm hơi híp lại, có thể nghĩ nhưng lại không để ý đến: “Hết giận chưa? Đừng quậy nào, lập tức sẽ tốt thôi.”
Dù La Duyệt Kỳ có giận Mạc Duy Khiêm, nhưng thật ra cô càng giận bản thân mình hơn, nếu không phải cô hồ đồ thì sao có thể tạo thành tình trạng này chứ? Đều là bản thân nghĩ sai làm hỏng việc, lại nghĩ đến ngày đó Kim Đào có thể có suy nghĩ như cô lúc này không?
Nửa người dựa vào đầu giường, hai chân đều bị gác lên vai Mạc Duy Khiêm, ngoại trừ phía dưới đang nóng bỏng đau đớn như lửa thiêu thì sau lưng tựa vào đầu giường cũng bị đụng vài cái khiến cô hơi không chịu nổi.
“Thả lỏng một chút, nếu không sẽ càng đau hơn.” Mạc Duy Khiêm cũng toát mồ hôi khắp người, thấy La Duyệt Kỳ đau đến nhăn mặt nhíu mày, đàng phải đè nén lại, mạnh mẽ đâm vài cái rồi lui ra, rời khỏi cơ thể cô, xuống giường vào toilet.
Lúc trở về thấy La Duyệt Kỳ vẫn đang ngồi đó tựa vào đầu giường, lập tức rút giấy lau lại gần giúp cô, đầu tiên là khẽ lau một chút, giấy lau lập tức bị nhiễm vào vết máu đỏ, Mạc Duy Khiêm lại liên tục lau vài cái, sau đó cẩn thận mở tờ khăn giấy ra xem, nhìn nhìn rồi nở nụ cười.
“Anh có bệnh à, cầm mấy thứ bẩn thỉu đó cười cái gì?” Bây giờ La Duyệt Kỳ cảm thấy thần kinh Mạc Duy Khiêm có vẻ không bình thường.
“Bẩn cái gì? Đây chính là thứ hiếm lạ đấy, nếu biết sớm anh đã chuẩn bị tấm lụa trắng.” Mạc Duy Khiêm nhìn chiếc khăn giấy đầy tiếc nuối, cuối cùng hôn một cái mới ném xuống.
Đúng là bệnh! Tuy rằng là máu của mình nhưng La Duyệt Kỳ vẫn thấy ghê tởm, không biết Mạc Duy Khiêm nghĩ thế nào nữa.
“Anh thấy hiếm lạ nhưng chịu khổ chịu tội là em đây này!”
“Không nhất định là thế, vừa rồi anh cũng đau.” Mạc Duy Khiêm nghiêm trang nói.
Sao có khả năng! La Duyệt Kỳ mới không th tin lời Mạc Duy Khiêm, chuyện này khi nào thì có khả năng đàn ông cũng đau chứ? Cho tới giờ cô cũng chưa từng nghe qua.
“Em không tin? Là thật đấy!” Mạc Duy Khiêm cường điệu.
La Duyệt Kỳ mơ hồ, vẻ mặt Mạc Duy Khiêm không giống đang nói dối, cô nhịn không được hỏi: “Sao anh lại đau?”
Mạc Duy Khiêm ôm chầm lấy La Duyệt Kỳ, áp trán vào trán cô cười nói: “Vì em rất chặt!”
Suýt chút nữa thì La Duyệt Kỳ bật ra câu chửi thề, bản thân sao lại có tâm trạng đùa giỡn với tên đàn ông già này chứ? Cô nên nghĩ lại sau này nên làm gì mới đúng chứ! Nhưng bây giờ cô cũng không dám nghĩ đến chuyện sau này nữa, nếu ba mẹ biết chuyện hôm nay thì không đập chết mình mới lạ. Năm năm ở cùng Kim Đào đều có thể kiên trì, thế mà bây giờ lại lên giường với người đàn ông mới quen được hai tháng. Tuy rằng Kim Đào cũng trăng hoa ở bên ngoài nhưng dù sao hắn cũng là đàn ông, phụ nữ như cô dù sao cũng chịu thiệt.
“Sao thế, buồn vì chuyện sau này à?” Mạc Duy Khiêm nằm lên giường một lần nữa, lại ôm La Duyệt Kỳ nằm vào lòng mình nói ra tâm sự của cô.
La Duyệt Kỳ muốn tránh nhưng lại không tránh được, cũng chẳng muốn so cao thấp trong lúc này, cũng đã quan hệ rồi, còn quậy nữa cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng cô cũng không nói chuyện.
“Duyệt Kỳ, chỉ cần em không đồng ý thì anh sẽ không nói ra quan hệ của chúng ta, em có thể yên tâm vì điều đó, chúng ta cứ giống như trước kia, em thấy được không?”
“Anh thật sự sẽ làm thế?” La Duyệt Kỳ hỏi.
“Đương nhiên, nhưng em và Kim Đào tính sao bây giờ?”
“Em không biết, em nhất định sẽ không lừa anh ấy, nhưng lại không biết nên nói với anh ấy thế nào. Mạc Duy Khiêm, em không trách anh, là chính em đã làm sai, nhưng mà về sau sẽ không xảy ra nữa.” La Duyệt Kỳ nói rõ ràng rành mạch.
Mạc Duy Khiêm buồn cười nói: “Em đúng là cầm được thì buông được, anh còn nghĩ em phải quậy ồn ào lên mới chịu chứ, tính tính em thật sự rất cứng rắn.”
“Quậy thì có ích gì chứ? Thời gian cũng không quay ngược lại được, em cũng coi như đã trải qua hai lần sống chết, tình yêu rất quan trọng, nhưng không quan trọng đến mức chiếm cứ hết cuộc sống của em, em sẽ nghĩ lại rồi nói chuyện với Kim Đào, em với anh ấy đã làm tổn thương lẫn nhau.” Tuy La Duyệ