Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342079

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2079 lượt.

guyên liệu được xử lý bày biện rất đẹp đặt trong mâm. Ninh Vi Tuyền đang mở chai rượu vang thì điện thoại trong phòng khách vang lên. Cô để mở chai xuống, bước nhanh tới nghe điện thoại," Alô ?" Khuôn mặt cô đang tràn đầy ý cười bỗng nhiên ảm đạm.
Cúp điện thoại, Ninh Vi Tuyền ngơ ngác ngồi trên ghế sopha.
Từ lầu hai đi xuống, Trịnh Đinh Đinh cùng Ninh Vi Cẩn thấy vậy, sắc mặt hai người hơi thay đổi, không ai nói gì.
" Tuyền Tuyền, em sao vậy?" Trịnh Đinh Đinh đến gần, ngồi xuống bên cạnh Ni Vi Tuyền, nắm bả vai cô," Sao sắc mặt lại kém như thế?"
" Chú Trương nói tháng sau ba sẽ cùng người đàn bà kia lấy giấy đăng kí rồi. Hy vọng em có thể hiểu, không cáu kỉnh, không giận dỗi ông ấy nữa... mà tại sao em lại phải thông cảm chứ?....." Giọng nói Ninh Vi Tuyền không có cảm xúc," Sao có thể nhanh như vậy.... không phải như vậy, không thể như vậy..Vậy mẹ phải làm như thế nào? Em muốn ở bên cạnh mẹ...."
Trịnh Đinh Đinh nghe vậy thì trái tim hơi nhói nhưng không biết an ủi Ninh Vi Tuyền như thế nào.
Ninh Vi Cẩn đi tới, đứng trước mặt Ninh Vi Tuyền, tròng mắt nhìn khuôn mặt như đưa đám của cô bé, trầm giọng nói," Anh cho là em đã tiếp nhận sự thật này rồi chứ?"
Ninh Vi Tuyền đột nhiên ngẩn đầu, hốc mắt ươn ướt, tức giận đến đỏ mặt: "Sao em lại phải chấp nhận chứ? "
" Em không chấp nhận thì còn có thể làm như thế nào đây?" Sắc mặt Ninh Vi Cẩn trầm tĩnh, tròng mắt đen láy, nói cực kỳ vô tình: " Em có thể thay đổi được gì chứ?"
Ninh Vi Tuyền cứng họng.
" Nếu không thể thay đổi được cái gì thì cách duy nhất chính là chấp nhận sự thật này đi!"
" Em không muốn tiếp nhận cũng không cần tiếp nhận! Em ghét anh nói như vậy! Anh không phải anh trai em!" Ninh Vi Tuyền đột đứng dậy, dùng sức đẩy Ninh Vi Cẩn ra, chạy vội lên lầu.
" Sao anh lại nói với cô bé như vậy? Trịnh Đinh Đinh cau mày," Anh làm anh trai như vậy à?"
" Anh nói không đúng sao! Con bé đã trưởng thành rồi, phải chuẩn bị tư tưởng chấp nhận tất cả biến cố, bao gồm cả những chuyện không thích, không mong muốn xảy ra."
Trịnh Đinh Đinh đứng lên, đưa tay vỗ trán Ninh Vi Cẩn , trừng mắt nhìn anh, "Không phải ai cũng giống như anh, gặp bất cứ chuyện gì cũng giữ tỉnh táo, suy nghĩ lý trí được. Tuyền Tuyền còn nhỏ, ngay cả em cũng giống cô bé thôi. Lúc gặp chuyện không vui, cảm xúc rất tồi tệ. Chuyện này rất bình thường được không? Huống chi cô bé còn là em gái duy nhất của anh đó. Anh dịu dàng an ủi cô bé mấy câu, nói vài câu dễ nghe một chút thì có sao đâu chứ? Anh cũng đâu bị mất đi miếng thịt nào ?"
" Anh sẽ an ủi con bé, cũng chăm sóc con bé!" Ánh mắt Ni Vi Cẩn kiên định, "Nhưng anh không hy vọng con bé cứ chìm đắm vào chuyện này!"
Trịnh Đinh Đinh than thở," Thôi, anh đúng là không biết dỗ mà. Em lên nói chuyện với con bé một chút."
Trịnh Đinh Đinh nói xong lập tức lên lầu. Ninh Vi Cẩn đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn cô đầy tình cảm.






Trên đường trở về, Trịnh Đinh Đinh thở dài liên tục, lúc Ninh Vi Cẩn hỏi cô lý do, cô bèn nói thật: "Em cảm thấy sống với anh nhất định sẽ bị tính cách của anh chọc cho tức chết?"
"Hả? Em nói vậy là ý gì!"
"Cứ nhìn thái độ của anh với Tuyền Tuyền là biết rồi. Con bé đau lòng như thế, anh không dỗ dành thì thôi lại còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng hù dọa con bé nữa. Thật sự khiến cho người ta không chịu nổi mà!"
"Anh cũng đâu có hù dọa nó!"
"Vẻ mặt của anh thật sự rất dọa người mà!" Trịnh Đinh Đinh bĩu môi, "Nếu như sau này em cáu kỉnh việc gì, anh cùng dùng thái độ này, em không chịu nổi đâu!"
"Ninh Vi Cẩn, anh thật sự muốn sống bên em cả đời sao?"
"Những lời này chờ đến lúc cầu hôn thì nói sau!"
". . . . . ."
Trịnh Đinh Đinh tưởng tưởng cảnh tượng Trịnh Đinh Đinh cầu hôn cô. Anh mặc một bộ âu phục màu trắng, mang hoa hồng, nến xếp thành hình trái tim. Quỳ một gối xuống, ánh mắt đắm đuối đầy tình ý nhìn cô chờ câu trả lời. Hình ảnh Ninh Vi Cẩn như vậy, cô cũng cảm thấy lạ lẫm nha!
"Em đang nghĩ gì vậy?" Ninh Vi Cẩn phát hiện Trịnh Đinh Đinh thất thần nhìn về phía trước.
"Không có gì ạ!" Trịnh Đinh Đinh lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Đúng rồi, chuyện ba anh tái hôn, anh thật sự không để ý chút nào sao?"
Ninh Vi Cẩn rũ mắt xuống, ánh hoàng hôn phản chiếu lên gương mặt tuấn tú khiến cho gương mặt anh càng thêm lạnh lùng, một lát sau anh mới mở miệng: "Thứ nhất, việc ông ấy tái giá là tự do của ông ấy. Ngay cả anh là con trai cũng không có quyền can thiệp. Giống như ông ấy cũng không thể cản thiệp vào chuyện tình cảm của anh. Còn nữa, lúc nào ông ấy kết hôn, muốn kết hôn với người phụ nữ nào thì anh cũng không quan tâm. Trong lòng anh, mẹ chỉ có một, không hơn!"
"Anh hận ông ấy sao?" Trịnh Đinh Đinh nhẹ giọng thử dò xét.
"Lúc đầu thì có hận. Sau đó dần trở thành lạnh nhạt, bây giờ đã không còn cảm giác gì rồi!"
Không thấy hận nghĩa là không còn yêu. Đây chính là thái độ mà Ninh Vi Cẩn đối xử với người đã gây tổn thương, phản bộ anh. Cho dù đối phương là người thân thiết đến đâu. Anh


XtGem Forum catalog