Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
quầy tạp hóa, “Chờ một lát.”
Trịnh Đinh Đinh đứng nguyên tại chỗ, một lát sau, Ninh Vi Cẩm cầm theo một cái kem ốc quế Hương Thảo đi ra ngoài, đưa cho cô.
Trịnh Đinh Đinh cầm lấy, nói một tiếng cảm ơn, cẩn thận từng li từng tí xé lớp giấy mỏng bên ngoài, vỏ giấy bên trên đóng một lớp đá mỏng, ngón tay vừa đụng vào liền tan ra thành nước. (An: nuốt nước bọt rồi nè, làm tui nhớ tới những ngày tháng SV thế chứ!)
“Ninh Vi Cẩn, anh đã yêu ai thật lòng bao giờ chưa?” Cô vừa ăn kem, vừa hỏi anh.
“Chuyện này có quan trọng không?” Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt hỏi ngược lại, dáng vẻ khinh thường trả lời.
“Không muốn trả lời thì thôi.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Tôi chỉ tò mò thôi, anh đã bao giờ trải qua một loại cảm giác, cái anh rất thích, lại ở cách anh rất xa nhưng đôi khi nó lại ở ngay bên cạnh anh, anh không nhìn thấy, không bắt được, cái cảm giác không có được, hạnh phúc ngắn ngủi………?”
Ninh Vi Cẩn trầm ngâm một lát mới nói: “Em muốn nói là em thích người đàn ông đó?”
Tâm tư đột nhiên bị người khác nhìn thấu khiến Trịnh Đinh Đinh vô cùng lúng túng, lại không muốn nói dối, không thể làm gì khác ngầm thừa nhận.
“Chưa từng.” Giọng nói Ninh Vi Cẩn lạnh lùng nhưng thẳng thắn, “Tôi sẽ không bao giờ thích cái gì đến mức hèn mọn như thế, tự chui vào rọ, có tác dụng gì?”
“…….”
“Huống chi.” Ninh Vi Cẩn thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng về phía trước, giọng nói bình tĩnh tự nhiên, lại như có cảm giác bị đè nén, “Chỉ cần tôi thích, không có gì ngăn cản được, chỉ cần tôi dùng hết sức, nhất định sẽ có được.”
Trịnh Đinh Đinh ho khan một tiếng: “Anh từ nhỏ tới giờ chưa gặp phải việc gì khó đến nỗi không làm được đúng không.”
“Việc khó thì ai cũng sẽ gặp phải, chỉ là giải quyết thế nào, từ trước tới giờ, tôi còn chưa gặp phải việc gì mà tôi không giải quyết được.”
“À, anh rất có năng lực, hơn nữa cũng rất may mắn.” Trịnh Đinh Đinh ngoài miệng hòa hoãn, tròng lòng thầm nghĩ, chẳng qua là anh chưa yêu ai thật lòng thôi.
Tình cảm không phai mờ, mất đi thì con người làm sao có thể biết nó sâu nặng thế nào, cố chấp không tin vào hiện thực.
Ninh Vi Cẩn bước nhanh, tới bãi đậu xe lấy xe, đưa Trịnh Đinh Đinh về, dọc đường đi, anh không chủ động nói một câu nào, không khí vô cùng lạnh lẽo.
Lúc chờ đèn đỏ, Trịnh Đinh Đinh cố gắng thay đổi không khí nói một câu: “Đố anh một câu, tại sao nước biển màu xanh?”
Ngón tay thon dài của Ninh Vi Cẩn đặt trên vô-lăng, mí mắt cũng không nhấc một cái.
“Bởi vì biển có cá, cá sẽ nhả ra bọt nước, bule, bule, bule…….” (An: lúc đầu An tưởng mình nhầm là blue nhưng trong cả cv lẫn bản trung đều là bule, An không thể hiểu nổi, hic, ai biết nhớ cmt để An sửa lại.)
“Lúc học đại học tôi đã nghe qua chuyện cười này rất nhiều lần rồi.”
“………”Trịnh Đinh Đinh hỏi vặn, “Vậy anh xem con gì lợi hại nhất.”
Ninh Vi Cẩn trầm ngâm một lát sau nghiêm túc nói: “Con tê giác ngày ngày đào đất?”
Trời ạ, cái người lạnh lùng này có thể thông minh quá thể đáng như vậy sao, Trịnh Đinh Đinh chưa từng nhìn thấy người nào trả lời mà lại không phải vắt óc ra suy nghĩ như anh, nói ra đáp án nhanh như vậy.
“Con này không lợi hại sao?” Ninh Vi Cẩn ung dung hỏi lại, “Lần đầu tiên tôi nghe câu hỏi này đấy, cảm thấy rất hay.”
Trịnh Đinh Đinh đột nhiên cười nói: “Đúng vậy, đã có ai nói với anh là anh rất hợp với phong cách nói chuyện lạnh lùng chưa?”
“Cám ơn. Chưa từng có.”
“Anh rất thích hợp, vô cùng thích hợp, thật đấy.” Trịnh Đinh Đinh không nhịn được vui vẻ, đưa tay đâm đâm cánh tay của anh, “Bản thân anh cũng rất lạnh lùng, nói chuyện lạnh lùng cười cũng lạnh lùng, đúng là vô cùng hài hòa…. Tôi chưa từng thấy ai nói chuyện lạnh lùng hơn so với anh.”
Ninh Vi Cẩn nhíu chặt chân mày.
Ý này khác nào bảo em cũng lạnh lùng như giáo sư Ninh sao.
…………..
Xe đến dưới nhà trọ Trịnh Đinh Đinh, lúc Ninh Vi Cẩn mở cửa xe liền hỏi Trịnh Đinh Đinh: “Trả lời thật nhé, hôm nay tại sao em lại chạy tới trường học nghe tôi giảng bài?”
Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một lúc thản nhiên nói: “Một là nhàn rỗi không có chuyện gì, hai là tôi muốn biết chuyên ngành của anh khó đến đâu.”
“Nhàn rỗi không có chuyện gì nên tới tìm hiểu tôi?” Ánh mắt Ninh Vi Cẩn thâm thúy u tối tựa như bóng đêm, một lúc sau trầm giọng nói: “Rất tốt.”
*
Trước khi đi ngủ Trịnh Đinh Đinh mở máy tính xách tay ra gõ nhật ký, gõ một hàng chữ:
“Giáo sư Ninh giảng bài rất nghiêm túc, từ hơi thở, đến phong thái đều vô cùng lỗi lạc, nhưng anh ấy nói chuyện vừa lạnh lùng lại vừa sâu sắc.”
Trịnh Đinh Đinh rửa mặt sau đó đem điện thoại đặt lên ghế sa lon sạc pin, “Tít tít” một tiếng, hiện lên một tin nhắn.
“Đinh Đinh, thật xin lỗi, trong khoảng thời này không thể liên lạc với em được, chờ khi nào anh trở về sẽ giải thích với em sau.” – Trần Tuần.
Một lát
sau, ánh sáng trên màn hình tắt dần, Trịnh Đinh Đinh đưa tay chạm vào màn hình, hai chữ cuối cùng Trần Tuần lọt vào con ngươi của cô.
Gần ba tháng nay, Trần Tuần lần đầu tiên chủ động liên lạc với cô.
Ở đầu bên kia, Trần Tuần gửi tin nhắn cho Trịnh Đi