Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2147 lượt.
g không biết lớn nhỏ gì rồi đó!"
Ninh Vi Tuyền chạy đến, giật lấy chiếc bút trong tay anh, giận giữ nói: "Tại sao anh lại ép Đinh Đinh chọn hả? Hai người mới qua lại được bao lâu chứ? Anh có biết con gái không thể ép buộc, phải dỗ dành, dỗ ngọt một chút. Chuyện anh làm với Đinh Đinh là cực kỳ cực kỳ ngốc đó. Coi như Đinh Đinh có cảm tình với anh, thì cũng không thể chịu nổi uy hiếp như thế. Cái gì mà cho chị ấy một tuần lễ, nếu không xác định được đáp án thì chia tay. Lời như vậy tại sao anh có thể nói ra dễ dàng như vậy chứ? Anh nói như thế bảo con gái nhà người ta phải làm gì đây hả?"
"Có vấn đề gì không?" Giọng nói Ninh Vi Cẩn cũng sắc mặt không có chút độ ấm nào, "Một tuần lễ đã rất đủ rồi, đủ để cho cô ấy suy nghĩ kĩ càng, có muốn tiếp tục mối quan hệ này với anh hay không. Anh sẽ không ép buộc cô ấy!"
"Trọng điểm là. . . . . " Ninh Vi Tuyền nâng trán, "Cách làm của anh không đúng. Anh đâu cần gấp như vậy chứ? Vật cực tất phản! (Cái gì mà làm quá lên sẽ có kết quả ngược lại.)"
"Thật sao?" Ninh Vi Cẩn hỏi ngược lại nhưng không hề có chút nghi ngờ, cũng không cần đáp án từ Ninh Vi Tuyền. Anh lấy lại cây bút bị Ninh Vi Tuyền cướp đi, tiếp tục sửa lại bản thảo.
"Vậy em hỏi anh!" Ninh Vi Tuyền nghiêm túc nói, "Nếu sau một tuần nữa, Đinh Đinh nói muốn kết thúc mối quan hệ này với anh. Vậy anh có cảm thấy khó chịu hay không?"
Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng nói: "Không biết!"
Ninh Vi Tuyền nhìn anh bằng ánh mắt "Anh cứ giả vờ đi!", ảo não thở dài một cái, sau đó nói: "Anh có biết tại sao em vẫn không thể quên được Nhiếp Hoài Hợp không? Bởi vì tụi em đã ở bên nhau bốn năm rồi. Anh ấy vẫn luôn chiều chuộng em. . . . . em lại vẫn luôn tùy hứng, hồ đồ, thích làm theo ý mình. Mỗi lần như vậy anh ấy sẽ không hề nói nặng với em một câu, chỉ cười cười giải quyết giúp em. Mặc dù ba vẫn luôn phản đối anh ấy, anh ấy cũng biết điều này. Nhưng anh ấy chưa bao giờ bắt em lựa chọn giữa anh ấy hay người nhà. Em hỏi tại sao phải nhường em như thế. Anh ấy nói là anh ấy không muốn khiến em không thoải mái, dù chỉ một chút!"
Ninh Vi Cẩn cũng chẳng buồn ngước mắt lên, không nể mặt mà nói: "Em chính là bị cậu ta chiều thành hư, giống như một đại tiểu thư vậy. Luôn tùy hứng làm bậy, kiêu căng, yếu đuối. Anh cũng không thích cậu ta làm như vậy!"
". . . . . " Ninh Vi Tuyền nghiến răng, "Anh căn bản là không hiểu con gái muốn gì. Cách thức anh làm đều sai cả. Lần này nếu như để tuột mất Trịnh Đinh Đinh thì anh cứ chờ rồi hối hận đi! Em mặc kệ anh đó!"
Ninh Vi Tuyền bước nhanh ra khỏi phòng, nặng nề đóng sập cửa lại.
Trước khi ngủ, Trịnh Đinh Đinh vẫn suy tư.
Nếu như sau này không được gặp giáo sư Ninh nữa, cô sẽ nhớ nhung khuôn mặt lạnh lẽo đó sao?
Nếu như vài ngày không nhận được điện thoại của giáo sư ninh, liệu cô có nhớ giọng nói trầm thấp, dễ nghe đó không?
Ở bên cạnh giáo sư Ninh, cô cũng cảm thấy điều đó là sự thật.
Lúc ôm, hôn giáo sư Ninh, tim cô dường như cũng đập mạnh thì phải?
Tại sao lại khẩn trương, do dự, chần chờ, bàng hoàng? Vì sao lúc anh nói muốn kết thúc mối quan hệ này, cô cảm thấy rất thất vọng?
Vì sao lúc đối mặt với sự khiêu khích của Thư Di Nhiên, cô cảm thấy cực kỳ không thoải mái?
. . . . . .
Một tuần trôi qua rất nhanh.
Trước đó hai ngày Trịnh Đinh Đinh đã xin nghỉ để đến khoa da liễu kiểm tra lại và trị liệu.
Sau khi kết thúc, Trịnh Đinh Đinh lập tức đi đến khoa vú.
Bây giờ là 16h50’, trong phòng khám chỉ có Ninh Vi Cẩn cùng một nữ sinh cấp ba cực kỳ quen mặt.
Mà nữ sinh cấp ba đó nhất quyết không chịu buông tay áo của Ninh Vi Cẩn, "Em không muốn bác sĩ phẫu thuật giúp em. Em muốn anh phẫu thuật cơ! Tại sao anh lại từ chối hả?"
Ninh Vi Cẩn hơi dùng sức một chút, thu hồi cánh tay của mình, không để ý chút nào mà nói: "Cả tuần lẫn cuối tuần tôi đều phải trực ở khu nội trú. Còn việc ở phòng khám hay phẫu thuật đều do bác sĩ Hà và bác sĩ Châu đảm nhiệm. Bản thân tôi cũng tiến cử hai người họ."
"Bác sĩ Châu gì đó già như vậy. . . . . còn bác sĩ Hà kia em cũng cảm thấy không đủ tin tưởng." Nữ sinh cấp ba kia đảo mắt một hồi, giọng nói cũng mềm nhũn, "Bác sĩ Ninh, đại giáo sư Ninh à! Anh mổ cho em không được sao? Em không vội mà, em có thể chờ anh có thời gian. Em chỉ tin tưởng anh thôi, nhìn thấy anh là em cảm thấy an tâm lắm! Thật đó!"
Ninh Vi Cẩn trầm ngâm một chút rồi nhìn thẳng vào nữ sinh trước mặt, giọng nói lành lạnh mà nghiêm khắc: "Nếu như cô đã kiên trì như vậy thì tôi sẽ mổ. Chỉ là, cô phải nhớ kĩ thân phận của tôi ở đây. Tôi chỉ là một bác sĩ, không thể nào là gì khác cả. Sau này cô tới đây không cần mang quà đến, không cần lấy điện thoại chụp ảnh tôi, cũng không cần ngoài thời gian làm việc mà gọi cho tôi làm gì cả. . . . . Tôi cực kỳ không thích bệnh nhân nữ có những hành động như vậy!"
Nữ sinh cấp ba kia có chút chột dạ.
Trịnh Đinh Đinh cố ý gõ cửa, Ninh Vi Cẩn nghe thấy ngẩng đầu lên nhìn.
Nữ sinh kia cũng quay đầu nhìn Trịnh Đinh Đinh.
"Ninh Vi Cẩn!" Trịnh Đinh Đinh cười, "Anh còn bận à? Vậy em chờ anh ở ngoài nhé!