Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

ng nghĩ tới chuyện chạy trốn đi tìm gã đàn ông khác!” Lôi Dương nghiêm nghị nhìn Hân Đồng, cho rằng cô lại đang nghĩ đến chuyện chạy đi tìm người đàn ông khác.
Khuôn mặt đáng yêu của Hân Đồng có chút bất mãn nhưng cô cũng không muốn tranh luận với Lôi Dương, không có kết quả!
“Nếu em không muốn anh chàng Tân Nhiên kia mất đi cơ hội được đào tạo hiếm có, không muốn anh ta thất nghiệp thì tốt nhất em nên ngoan ngoãn đi!” Lôi Dương uy hiếp.
Hân Đồng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Dương, cô kinh hoàng: “Anh không thế làm như vây, nếu anh làm hại Tân Nhiên, tôi sẽ hận anh, cả đời này không nhìn mặt anh!” uy hiếp như vậy có thể tác động đến Lôi Dương chăng?
Lôi Dương nội tâm bất mãn, xem ra Hân Đồng thật sự quan tâm người đàn ông kia!
“Chỉ cần em ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, tôi cam đoan sẽ không đụng đến anh ta!”
Hân Đồng ánh mắt tối sầm lại, không còn cách nào khác là nghe lời: “Tôi biết rồi!”
Lôi Dương lạnh lùng vô tình, dựa vào thế lực của anh muốn hại Tân Nhiên là không có gì khó khăn!
Nhưng cô không thể liên lụy đến anh ấy!
Ai! Cô phải làm sao bây giờ?
Hân Đồng mặc dù không muốn ở lại, muốn thoát khỏi Lôi Dương không phải vì không yêu anh mà bởi vì cô sợ anh sẽ phát hiện ra cô đang mang thai.
Nhưng cô cũng không thể đi vì anh lấy tương lai của Tân Nhiên ra uy hiếp cô.
Tương lai của người khác đang nằm trong tay cô!!!
Đêm đến, hai người bọn họ cuối cùng cũng tạm thời đình chiến.
Lôi Dương đi tắm rửa , bọn họ đã lâu không ở cùng nhau? Hân Đồng vừa cảm thấy lo lắng lại hơi hơi đỏ mặt e lệ.
Cô nhanh chóng chui vào chăn, làm như đống chăn nệm kia là tấm bảo hộ cô khỏi Lôi Dương vậy.
Nhắm mắt, giả vờ ngủ, giả vờ ngủ mau!
Cửa bị mở ra. Hân Đồng lại bồn chồn không yên.
Lôi Dương mặc bộ áo ngủ màu lam tiến vào,thấy Hân Đồng mi mắt giật giật, mắt nhắm chặt, không cần nghĩ cũng biết cô đang giả vờ ngủ, trừ khi anh không có mắt.
Lôi Dương lật chăn ra, cả người chui vào trong chăn, bên cạnh Hân Đồng thân thể cứng đờ.
Bàn tay nam tính của anh thong thả ôm lấy eo cô, chậm rãi vuốt ve bụng cô. Mỗi nơi anh chạm đến, thân thể cô đều cứng ngắc, lòng cô cũng trở nên náo loạn.
Lôi Dương nhìn Hân Đồng, hôn hôn lên má cô, hơi thở nam tính của anh phả lên mặt cô,khiêu khích cô mất đi kiềm chế.






Bàn tay nam tính của anh thong thả ôm lấy eo cô, chậm rãi vuốt ve bụng cô. Mỗi nơi anh chạm đến, thân thể cô đều cứng ngắc, lòng cô cũng trở nên náo loạn.
Lôi Dương nhìn Hân Đồng, hôn hôn lên má cô, hơi thở nam tính của anh phả lên mặt cô, khiêu khích cô mất đi kiềm chế.
Bàn tay anh xoa xoa bụng cô, chậm rãi đi xuống dưới.
Hân Đồng hít thở khó khăn, tay đưa lên bắt lấy bàn tay của Lôi Dương: “A Dương, không làm như vậy được không?”
Lôi Dương ánh mắt thay đổi, không hài lòng nói: “Thế nào, em vẫn không sửa được tật xấu đó sao?”
Hân Đồng cảm giác được cơ thể cô biến hóa, thân thể anh áp sát cô, phả hơi thở nam tính của anh lên cổ cô.
Cơ thể mang thai hai tháng đầu, cả mẹ và thai nhi đều cần được chăm sóc cẩn thận. Nếu cô cùng Lôi Dương mạnh mẽ đụng chạm, sợ rằng đứa trẻ không chịu nổi.
Hân Đồng e lệ, kiềm chế khát vọng chậm rãi lùi ra, thân thể cũng phải tránh khỏi cơ thể cực nóng của Lôi Dương, thoát khỏi vòng ôm của anh.
Bỗng nhiên thắt lưng bị thắt chặt, cả người cô ngã vào người Lôi Dương. Má cô áp lên ngực anh.
Hân Đồng vội vàng lấy tay đẩy Lôi Dương ra, miệng cầu xin anh: “ A Dương, thật sự không thể, chu kì của em tới rồi, mấy ngày này nhất định không được.”
Hân Đồng không ngờ cầu xin rồi mà Lôi Dương lại không hề khách khí đưa tay tiến vào bên trong quần lót của cô, trực tiếp chạm vào… của cô(thông cảm đi đoạn này type xấu hổ quá mất! anh này thật là….): “ Là vậy sao?”
Lôi Dương rút tay ra, để Hân Đồng nhìn thấy tay anh:” Đây là lí do em cự tuyệt tôi sao? Chu kì tới à?”
Hân Đồng nhìn trên tay Lôi Dương có dính dính thứ ở trong quần cô. Hai má hồng lên.
Lời nói dối bị vạch trần, cô đâu còn lí do cự tuyệt anh nữa. Cô là tình nhân, còn anh là ông chủ. Hầu hạ anh trên giường là bổn phận của cô.
Hân Đồng thương tâm, không lẽ nhất định không thể thoát khỏi vận mệnh này sao?
Nhu không được thì phải cương vậy!
Hân Đồng suy nghĩ mình luyện vài năm quyền đạo, có nên đấm một cái vào đầu Lôi Dương không?
Không được!
Một quyền mạnh như vậy nhất định vận động ảnh hưởng đến thai nhi?
Không được! nhất định còn có biện pháp khác!
Hân Đồng đang suy nghĩ đối sách thì Lôi Dương đã sát tới, hôn lên má cô. Hân Đồng hô hấp trở nên khẩn trương.
Mà Lôi Dương thấy cảnh đẹp trước mắt, vốn đã không kiềm chế được, khát vọng bùng lên.
Tay anh, tách hai chân cô ra, đi tới, khiến Hân Đồng thét lên một tiếng chói tai .
“A. . . !”
Lôi Dương sửng sốt, vội hôn môi cô, xấu hổ nói: “Làm sao vậy?”
Hân Đồng dừng lại thét to: “Anh đừng chạm vào em, đừng chạm vào em!”
Lôi Dương ôm chặt Hân Đồng, giận dữ nói: “Vì sao?”
Vì sao Hân Đồng không


Teya Salat