Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
.”
“Nếu anh muốn biết chân tướng sự việc thì đi theo tôi.” Tân Nhiên xuất hiện trước ngưỡng cửa, tức giận nhìn vị khách không mời mà đến là Lôi Dương.
Lôi Dương nhìn Tân Nhiên, rồi lại nhìn Đồng Đồng, sau đó chậm rãi bước theo Tân Nhiên. Hai người đàn ông đều không nói chuyện.
Tân Nhiên đưa Lôi Dương đến một nơi không có người qua lại. Rồi xoay người, đánh một đấmvề phía Lôi Dương, Lôi Dương bị đau nhưng không có đánh trả. Tân Nhiên lại đánh tiếp một đấm nữa lên người Lôi Dương. Lôi Dương vẫn như cũ không có đánh trả mãi cho tới khi Tân Nhiên đánh mệt mỏi, Tân Nhiên nhìn thấy anh ngã lảo đảo trên mặt đất mới tức giận nói: “Tại sao lại không đánh trả? Không phải anh đánh nhau rất giỏi sao?”
Lôi Dương ngã ngồi trên mặt đất, lau vết máu ở khóe miệng, trầm giọng nói: “Tôi không phải là người thích đánh nhau, tôi chỉ muốn biết chuyện của Đồng Đồng đến cuối cùng là như thế nào?”
Tân Nhiên khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Người như anh mà cũng xứng đáng được biết ư?”
Lôi Dương đứng dậy, đôi mắt đen nhìn chăm chú Tân Nhiên, lạnh giọng nói: “Anh nói thì tôi mới biết phải làm cái gì. Có phải chuyện liên quan tới đứa bé?”
“Buồn cười, anh không biết chuyện đứa bé bị cha anh đem đi mất?” Tân Nhiên không tin chuyện này mà Lôi Dương cũng không biết.
“Tôi nói rồi, mọi việc diễn ra trước ngày hôm nay, tôi cái gì cũng không biết.” Lôi Dương có chút tức giận hét lên.
“Tôi chỉ biết anh là một kẻ hồ đồ, Đồng Đồng chịu cực khổ anh có biết không?” Tân Nhiên cố bình tĩnh kiềm chế sự kích động của mình. Tân Nhiên muốn cho cái kẻ khốn kiếp trước mắt này sai lầm của hắn là không thể tha thứ.
“Trước đó không lâu, cha anh đã sai người lén lút đem đứa bé đi, rồi mới giả bộ tức giận xuất hiện ở đây nói với Đồng Đồng rằng, nếu còn muốn gặp lại con mình thì đừng có mà đi báo cảnh sát, bởi vì như thế chuyện kết hôn của Lôi Dương anh sẽ bị náo động lên tới tận trời, tạo ra sơ hở để người khác phá hoại, khiến anh mất đi tiền đồ cũng như vị trí của mình trên thương trường.” Tân Nhiên dừng lại một chút, hừ lạnh rồi nói tiếp: “Nhưng Đồng Đồng là một đứa ngốc, tin lời uy hiếp của cha anh, cô ấy sợ con mình trưởng thành trong nỗi sợ hãi giữa sống và chết, sợ hãi anh mất đi tất cả, đem tất cả đau đớn và dày vò lên người mình, vì anh, cô ấy cô lập chính mình. Mà tất cả chuyện này đều là vì kẻ khốn kiếp nhà anh gây ra.”
Trong đầu Lôi Dương hiện ra dáng vẻ tiều tụy của Đồng Đồng, ánh mắt trống rỗng vô hồn, tâm anh như bị một cái chùy đập thẳng vào người vỡ nát.
Anh có chút mơ hồ túm lấy bả vai Tân Nhiên, quát: “ Cô ấy không phải ở cùng một chỗ với anh sao? Vì cái gì mà nghi ngại cho tôi nhiều đến thế? Vì cái gì?”
Tân Nhiên lại đánh một đấm về hướng Lôi Dương, anh tức tối quát: “Vì cái gì? Vì cô ấy yêu anh, yêu đến mức không quan tâm đến chính mình, cô ấy cho tới bây giờ cũng không có ở cùng với tôi. Tất cả đều là do anh tự suy đoán, bởi vậy cho nên tới tận bây giờ cũng vẫn không có tin tưởng cô ấy.”
Lôi Dương cảm giác như đất trời sụp đổ dưới chân, đầu anh có chút mê hoặc, thế giới triệt để bị hủy diệt.
“Biết vì sao tôi nhận ra tình trạng này của Đồng Đồng không?” Tân Nhiên nói lên suy nghĩ của mình, tức giận nhìn Lôi Dương tiếp: “Cô ấy tinh thần thất thường, phong bế chính mình, cô ấy là người bệnh của tôi. Mà nguyên nhân cô ấy phong tỏa bản thân chính là anh.”
Lôi Dương thất kinh không nói được lời nào, anh… chưa bao giờ biết chuyện này, mà những lỗi lầm anh gây ra thật là đáng chết.
“Nhìn ánh mắt mờ mịt của anh, anh vẫn lại không biết? Anh cái gì cũng không biết nhưng lại chưa bao giờ đi tìm hiểu nguyên nhân. Anh tự cao, tự đại không ai bằng, cho rằng mình cái gì cũng đúng. Đồng Đồng dùng hơn nửa năm trời mới bình phục một chút, mà anh lại xuất hiện rồi hủy hoại. Cô ấy biết ở bên cạnh anh chính là tự rước lấy đau khổ, nhìn thấy anh đính hôn cùng với người con gái khác, cô ấy càng thống khổ. Áp lực tâm lý đè nặng lên cô ấy, tôi giúp cô ấy tiến hành tâm lý trị liệu để giúp cô ấy thoát khỏi bóng ma đè nặng. Nhưng vẫn trốn không thoát được như trước, cô ấy lại bị anh dồn tới đường cùng, một lần nữa tự phong tỏa mình.”
Cuối cùng Lôi Dương đã không còn nghe thêm được gì nữa, anh thống khổ nhắm mắt, nước mắt hối hận trong mắt anh chảy xuống.
“Tôi sẽ tìm được đứa bé mang về.”
Lôi Dương xoay người rời đi.
Giờ phút này anh chán ghét bản thân, hận bản thân cùng cực.
Lôi Dương về tới Lôi gia. Nhìn thấy sắc mặt trắng xanh của Lôi Lâm cùng khuôn mặt kỳ quái tức giận của mẹ kế. Anh lạnh giọng nói với Lâm Tú Phân: “Đi ra ngoài.”
“Chuyện của anhkhông tốt, sao lại trút giận lên tôi?” Lâm Tú Phân không phục đáp lại.
Lôi Dương lạnh lẽo quát: “Tôi nói rồi, bà có nghe không?”
Lâm Tú Phân nhìn thấy khuôn mặt Lôi Dương nổi giận, nghĩ muốn nói lại không có ai để bày tỏ, không cam lòng bước ra ngoài.
“Con tôi đâu?” . Sắc mặt Lôi Dương xám xịt, nếu người trước mặt không phải là cha anh, anh nhất định sẽ đánh một đấm vào mặt rồi.
“Giờ anh còn quan tâm đến mặt mũi đứa bé à, thế còn mặt mũi nhà họ